Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cố Thời Diễn mười tuổi khá là lùn, tôi bây giờ cao hơn anh ta hẳn một cái đầu.
Nhớ đến kiếp trước lúc nào cũng thua thiệt về chiều cao, lúc đán h nhau còn bị Cố Thời Diễn dồn vào góc tường ghì đầu... uất ức đó tôi nhất định phải b/áo th/ù!
Sau khi "mời" Cố Thời Diễn về nhà, tôi thay cho anh ta một bộ quần áo mới.
Hệ thống quả thực là kim chủ của tôi, trực tiếp tặng tôi một căn biệt thự phía Bắc Giang Thành.
Lúc này tôi mới mười bốn tuổi, đang bị đưa ra nước ngoài học khắp nơi.
Nên không cần lo lắng sẽ đụng mặt.
Theo nguyên tác, nữ chính lớn lên ở đại viện bên cạnh, sau khi c/ứu anh ta về nhà, cũng thay cho anh ta một bộ quần áo sạch sẽ, mời anh ta ăn một bữa ngon.
Rồi dùng cảm giác c/ứu rỗi kiểu "bạn thân" cảm hóa anh ta nửa năm, sau đó xoay người đi du học.
Nữ chính cứ thế trở thành bạch nguyệt quang trong lòng Cố Thời Diễn, là chỗ dựa tinh thần để anh ta từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực.
Tôi chỉ cần bắt chước là được.
Nhưng lúc cưỡng ép thay quần áo cho anh ta, những vết s/ẹo trên người đứa nhỏ này thật sự khiến người ta kinh hãi.
Vết thương mới lẫn với s/ẹo cũ chồng chất... trải khắp cả lưng.
Tôi cứ ngỡ những vết s/ẹo này khi anh ta lớn lên mới có.
Không ngờ lúc nhỏ đã có rồi.
"Đồ bi/ến th/ái."
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào lưng, Cố Thời Diễn vội vàng mặc áo vào với vẻ mặt kh/inh bỉ, che kín những vết thương đầy mình.
Tôi bật cười, quên cả đáp trả.
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook