Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Anh đừng cắn vào cổ em có được không?”
“Ngày mai em còn phải đi làm nữa...”
Kỷ Vân Tinh – gã á/c q/uỷ cao lớn, tuấn tú – đang nhăn mặt khó chịu, nhưng cơ thể hắn lại nóng rực một cách bất thường. Nghe tôi nói, hắn như bị chạm tự ái, gằn giọng: “Cậu tưởng tôi báu bở cái cổ của cậu lắm chắc?”
“Tất cả là tại cái chỉ số tương thích 99% ch*t ti/ệt này, nó khiến tôi không tài nào kiểm soát nổi bản thân!”
Hắn vừa càu nhàu vừa th/ô b/ạo tiếp tục những hành động ám muội. Tôi cảm thấy hơi thở mình dần trở nên gấp gáp, nhưng theo bản năng, tôi vẫn nói lời xin lỗi: “Xin... xin lỗi anh. Vậy anh cứ cắn đi, nhưng... nhẹ tay một chút nhé?”
Kỷ Vân Tinh hừ lạnh một tiếng, có vẻ vẫn còn hờn dỗi. Nhưng cuối cùng hắn cũng chịu "khai ân", chỉ để lại trên cổ tôi một dấu răng sâu hoắm. Cái đuôi hình trái tim xinh xắn của hắn khẽ đung đưa, tố cáo tâm trạng thực chất đang rất thỏa mãn của chủ nhân.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Sau một trận "sóng gió" kịch liệt, tôi mệt đến mức lịm đi lúc nào không hay. Thật sự quá oải. Cảm giác này còn kiệt sức hơn cả việc thức trắng đêm để chạy deadline dự án.
Nhưng biết làm sao được? Ai bảo Kỷ Vân Tinh là mị m/a cấp S đỉnh cao, còn tôi, chỉ là một con người bình thường nhỏ bé.
Tôi hiểu rõ vị trí của mình. Một người với diện mạo mờ nhạt, gia cảnh cũng chẳng có gì nổi trội, hoàn toàn không tương xứng với một kẻ như hắn. Ngoài việc dốc lòng chiều chuộng, chăm sóc hắn mỗi ngày, tôi thực sự chẳng biết mình còn có thể cho hắn thêm thứ gì quý giá hơn nữa.
Chương 6
Chương 10
Chương 8
7
Chương 6
9
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook