Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Beta không ngửi thấy tin tức tố của Alpha!”
Vốn dĩ tôi hoàn toàn có thể không đi vào.
Nhưng sau khi đã mạnh miệng nói như vậy, dưới ánh mắt của cả ba người, tôi lại không tiện quay đầu bỏ chạy.
Nếu lúc này đổi ý không đi vào, chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Tôi cắn răng xông vào.
Sau đó, giữa nồng độ tin tức tố cực cao do Lục Vân Tranh để lại, tôi lập tức ngất xỉu.
Một tiếng “rầm” vang lên.
Tôi trần truồng nằm trên sàn, tay chân mềm nhũn, cơ thể còn mất kiểm soát co gi/ật từng cơn.
Không phải chứ?
Hiệu quả mạnh đến mức này sao?
Bên ngoài có người gõ cửa.
Giọng nói trầm thấp của Lục Vân Tranh vang lên.
“Cậu ổn không?”
Tôi muốn khóc.
Nhưng hai chân chỉ co gi/ật thêm vài cái, cơ thể càng lúc càng mất sức.
Tuyến thể sau gáy hơi nóng lên.
May mà hôm qua tôi vừa tiêm th/uốc ức chế, nếu không lúc này thật sự xong đời.
“Rầm, rầm…”
“Diệp Tinh Nhiễm, cậu ổn chứ?”
Tôi cố điều khiển bàn tay r/un r/ẩy không ngừng, gõ vài cái lên nền gạch.
Lồng ngựk khó nhọc phập phồng.
Ch*t ti/ệt.
Alpha cấp S thì gh/ê g/ớm lắm sao?
Sao tin tức tố lại hành người như vậy?
Lục Vân Tranh ở ngoài chắc đã nhận ra tình trạng của tôi không ổn.
Hắn vung nắm đ/ấm, nện hai cú liên tiếp, đục thủng cánh cửa kim loại đặc chế, sau đó đưa tay vào mở khóa.
“Không sao…”
Lục Vân Tranh đẩy cửa vào.
Giọng nói vừa phát ra lập tức ngừng lại.
Tôi không mặc một mảnh vải nằm trên đất.
Vì bị tin tức tố ảnh hưởng, nhiệt độ cơ thể quá cao khiến làn da toàn thân phủ một lớp hồng nhạt.
Mất mặt quá!
4
Tôi không dám đối diện với hiện thực, lập tức nhắm mắt giả ch*t.
Sau khi được c/ứu ra trong tình trạng trần truồng, Lục Vân Tranh gi/ật một chiếc khăn tắm quấn tôi lại, bế về phòng ngủ.
Trên đường, tôi lén nhìn phản ứng của hắn.
Bên ngoài hắn vô cùng bình tĩnh, nhưng vành tai phía sau đã đỏ bừng.
Cố Nghiễn Nam cười x/ấu xa.
“Đã cảnh cáo rồi mà.”
“Đồ ngốc nhỏ này còn không chịu tin tôi.”
“Cậu bớt nói vài câu đi.”
Lâm Bạc Dư nhàn nhạt cau mày, đi tới bên giường, giơ tay sờ trán tôi.
“Không sao chứ?”
“Có cần đến phòng y tế không?”
Đến phòng y tế?
Vậy chẳng phải thân phận Omega của tôi sẽ bị phát hiện sao?
Tôi lập tức mở mắt trong chăn, cố gắng lên tiếng.
“Không… không đi!”
Vừa ngẩng đầu, tôi đã x/ấu hổ đối diện với ba đôi mắt mang ý cười.
Gì vậy chứ?
Ba người này đã sớm biết tôi vì x/ấu hổ nên mới giả ch*t!
Đáng gh/ét!
5
Ngày hôm sau, tôi từ chối để ba người đi cùng, lén một mình đến b/ệnh viện kiểm tra.
Sau đó mới biết từ miệng bác sĩ rằng tôi là một Omega có khứu giác bất thường, hoàn toàn không ngửi thấy tin tức tố.
Trường hợp hiếm có trong hàng vạn người mới xuất hiện một người!
Chẳng lẽ tôi là kỳ tài võ học vạn người có một sao?
Tôi muốn lật bàn!
Mũi không ngửi thấy, nhưng tuyến thể vẫn cảm nhận được!
Buổi tối, trước ánh mắt quan tâm của ba người, tôi chột dạ lấy lý do dị ứng với tin tức tố Alpha để qua mặt.
Không thể không nói, những Omega và Alpha đơn thuần trong học viện đúng là rất dễ lừa.
Đối mặt với một câu trả lời vô lý đến thế, ba người vậy mà thật sự tin.
Nhưng hiện tại, tôi lại hoàn toàn ngơ ngác.
Tôi giơ tay sờ dấu răng sau gáy, đ/au đến mức sắc mặt trắng bệch.
Tôi vốn không ngửi thấy tin tức tố.
Vậy tối qua rốt cuộc là ai đã đá/nh dấu tạm thời tôi?
6
Lâm Bạc Dư là người đầu tiên bị tôi loại khỏi danh sách.
Dù sao một Omega không thể đá/nh dấu một Omega khác.
Như vậy chỉ còn Lục Vân Tranh và Cố Nghiễn Nam.
Tôi cố gắng nhớ lại mọi chi tiết tối qua, nhưng lúc ấy đầu óc quá choáng váng, hoàn toàn không nhớ nổi.
Tôi mặc quần áo, vừa đẩy cửa ra liền bắt gặp Cố Nghiễn Nam đang tắm bên cạnh bể nước.
Dường như hắn vừa trải qua một trận chiến á/c liệt.
Giữa tiết trời đầu xuân, hắn để trần nửa thân trên. Mái tóc còn đọng hơi nước, làn da ửng đỏ sau khi vận động.
“Ồ, Tinh Nhiễm bé nhỏ tỉnh rồi… hửm?”
Cố Nghiễn Nam vốn đang cười cợt bỗng cau mày, nhẹ nhàng ngửi thử.
Hắn bước vài bước bằng đôi chân dài, lập tức tới trước mặt tôi.
Khoảng cách quá gần khiến tôi có thể nhìn rõ đường nét cơ ngựk và cơ bụng đẹp mắt của hắn, còn ngửi thấy mùi m/áu Trùng tộc hơi tanh vẫn chưa được rửa sạch.
Sắc mặt Cố Nghiễn Nam bỗng căng lại.
Vẻ bất cần đời hoàn toàn biến mất.
“Hôi quá.”
Tôi ngơ ngác.
“Cái gì hôi?”
Hắn lại bước tới.
Chóp mũi gần như sắp chạm vào gò má tôi.
Tôi muốn lùi lại nhưng cánh tay đã bị hắn nắm ch/ặt, hơi thở gần đến mức phả thẳng lên mặt.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ bị thứ bẩn thỉu chạm vào rồi.”
Tôi sững người, sau đó lập tức nhìn hắn.
Theo bản năng, tôi muốn hỏi mùi hắn ngửi thấy thuộc về ai, nhưng ngay giây sau đã kịp ngậm miệng.
Tuyến thể của Omega có thể lưu lại mùi tin tức tố Alpha, nhưng Beta thì không.
Nếu hỏi, rất có thể tôi sẽ làm lộ thân phận Omega.
Hơn nữa, phản ứng của Cố Nghiễn Nam cho thấy hắn không phải người đá/nh dấu tạm thời tôi.
Vậy ứng viên còn lại chỉ có Nhị hoàng tử Lục Vân Tranh.
Tôi lập tức muốn đi tìm Lục Vân Tranh x/ác nhận.
Mới bước được hai bước đã không thể đi tiếp.
Lúc này tôi mới phát hiện Cố Nghiễn Nam vẫn chưa buông tay.
Sắc mặt hắn thậm chí còn khó coi hơn.
“Muốn đi đâu?”
“Đi tìm Nhị…”
Tôi nói được một nửa thì lập tức im bặt.
Bây giờ Lục Vân Tranh và Cố Nghiễn Nam đều chưa để lộ thân phận.
10
Chương 8
Chương 8
Chương 22
Chương 9
Chương 8
Chương 25
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook