Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Thanh Ngôn hoàn toàn tuyệt vọng. Thời hạn trả n/ợ ngày một gần, hắn lâm vào đường cùng, thế mà lại nghĩ ra một hạ sách ng/u xuẩn nhất. Hắn viết một bức huyết thư, khống tố ta là hạng "đ/ộc phụ" chiếm đoạt gia sản, bức c.h.ế.t bà mẫu, dồn hắn vào đường c.h.ế.t. Sau đó, hắn mang theo huyết thư đến trước cửa Đô Sát Viện, gõ vang trống minh oan.
Hắn muốn dùng dư luận để ép ta. Hắn ngỡ rằng thiên hạ đều sẽ đồng tình với một vị Hầu gia thanh quý bị thê t.ử thương buôn ức h.i.ế.p. Nhưng hắn lầm rồi.
Ngày hôm sau khi đơn trạng được đệ lên, Kinh Triệu Phủ liền mở công đường thẩm lý. Ta với tư cách là bị cáo, bình thản đứng giữa công đường. Thẩm Thanh Ngôn quỳ dưới đất, nước mắt giàn giụa kể tội ta đủ điều.
Chủ thẩm quan nghe xong lời khống cáo của hắn, chỉ hỏi ta một câu: "Lệ thị, lời hắn nói có đúng sự thật không?"
Ta lắc đầu, dâng lên một chồng sổ sách dày cộp: "Đại nhân, dân nữ ở đây có ghi chép lại từng khoản chi tiêu trong suốt ba năm gả vào Hầu phủ. Từ việc nhỏ như m/ua một cọng hành, đến việc lớn như sửa chữa mái nhà, đều rõ ràng rành mạch."
"Ngoài ra, ở đây còn có giấy n/ợ do chính tay Thẩm Thanh Ngôn ký, cùng văn bản thế chấp phủ đệ, trên đó đều có dấu tay của hắn." Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn: "Ta chỉ là một thương nhân, không hiểu phong hoa tuyết nguyệt, chỉ nhận trắng đen trên giấy tờ. Hắn mượn tiền của ta, lấy nhà làm vật thế chấp, nay không trả được tiền, ta thu hồi lại nhà, có tội tình chi?"
"Còn về việc bức c.h.ế.t bà mẫu, lại càng là chuyện nực cười. Mẫu thân hắn hiện vẫn đang sống yên ổn trong căn nhà do ta tặng. Trái lại chính là hắn!" Ngữ khí của ta lạnh lùng đanh thép: "Thân là con cháu huân quý, chẳng những không nuôi nổi gia đình, còn phải dựa vào của hồi môn của thê t.ử để sống qua ngày. Nay n/ợ không trả, lại quay sang vu khống thê t.ử đã hòa ly, hành vi này khác gì hạng l/ưu m/a/nh vô lại?"
Cả công đường im phăng phắc. Mọi bằng chứng đã phơi bày trước mắt, thị phi trắng đen, nhìn qua là rõ. Cái thể diện và tự trọng cuối cùng của Thẩm Thanh Ngôn đã bị ta l/ột sạch không còn một mảnh.
08.
Kết quả thẩm lý không nằm ngoài dự kiến. Thẩm Thanh Ngôn phạm tội vu cáo, bị phán ph/ạt ba mươi trượng, và lệnh phải lập tức hoàn trả toàn bộ n/ợ nần.
Hắn bị đ.á.n.h tới mức da thịt nát bươm, được khiêng về nhà. Bà mẫu thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của hắn, lại nghe tin phải trả tiền ngay, vì quá kinh hãi mà đ/ứt mạch m.á.u n/ão, trúng phong nằm liệt một chỗ.
Thẩm gia, thực sự tàn đời.
Ta không thèm thúc giục đòi n/ợ nữa, vì ta biết bọn họ chẳng còn đào đâu ra nổi một đồng xu mọn. Có đôi khi, để một người sống còn đ/au đớn hơn là bắt họ c.h.ế.t.
Ngày hôm đó, khi ta đang ở trong viện ngắm nghía mẫu lụa mới gửi tới, quản gia vào báo Thẩm Thanh Ngôn xin cầu kiến.
Ta cho người dẫn hắn vào. Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, hắn đã g/ầy gò ốm yếu, không còn thấy chút dáng vẻ thanh tú ngày xưa.
Hắn mặc bộ quần áo cũ vá chằng vá đụp, khập khiễng bước đến trước mặt ta, "bùm" một tiếng quỳ xuống.
"Nguyên Bảo..." Giọng hắn khàn đặc, "Ta sai rồi, ta biết lỗi rồi. Nàng bảo ta làm gì cũng được, c/ầu x/in nàng... cho ta mượn ít tiền để mời đại phu cho mẫu thân!"
Ta nhìn hắn, bỗng nhớ lại năm tám tuổi. Giữa phố phường tuyết bay đầy trời, hắn cũng từng như vậy, nhưng là trong bộ cẩm y hoa phục, nhét vào tay nữ hài sắp c.h.ế.t cóng là ta nửa cái màn thầu còn vương hơi ấm. Khi đó, đôi mắt hắn có hào quang. Còn bây giờ, chỉ còn sự đục ngầu và cầu khẩn.
"Được thôi." Ta gật đầu. Trong mắt hắn lóe lên tia sáng mừng rỡ cuồ/ng nhiệt.
Ta bảo nha hoàn mang văn phòng tứ bảo tới, viết một bản khế ước mới: "Ta có thể cho ngươi tiền, mời đại phu giỏi nhất, dùng t.h.u.ố.c tốt nhất. Nhưng ngươi phải lấy thứ khác ra đổi."
"Ta... ta còn cái gì nữa chứ?" Hắn cười t.h.ả.m một tiếng.
"Chàng còn chính bản thân mình." Ta đẩy khế ước về phía hắn, "Ký vào đây. Từ nay về sau, ngươi là hạ nhân của Lệ Phủ ta, thời hạn mười năm, dùng việc này để khấu trừ n/ợ nần."
Thẩm Thanh Ngôn nhìn tờ văn tự b/án thân, toàn thân r/un r/ẩy. Để một kẻ từng là Hầu gia như hắn đi làm hạ nhân? Đây là sự s/ỉ nh/ục còn lớn hơn cả cái c.h.ế.t.
Ta cũng không giục, chỉ lẳng lặng nhấp trà. Ta biết hắn sẽ ký, vì hắn không còn sự lựa chọn nào khác.
Cuối cùng, tay hắn run bần bật cầm b.út, ký tên mình dưới cuối khế ước, rồi ấn dấu tay.
Kể từ đó, Văn Viễn Hầu của ngày xưa đã trở thành nô bộc của Lệ Phủ ta.
09.
Thẩm Thanh Ngôn ở trong phủ ta, làm những công việc nặng nhọc nhất: chẻ củi, gánh nước, dọn chuồng ngựa. Ta không cố ý làm khó hắn, cũng không dành cho hắn bất kỳ sự ưu ái nào. Hắn cũng giống như những hạ nhân khác, ăn cơm nồi lớn, ngủ giường chung.
Lúc đầu, hắn không thích nghi nổi, chân tay lóng ngóng, lại còn hay trưng ra cái thói cao ngạo nực cười. Nhưng thực tế đã sớm dạy hắn quy củ là gì. Làm không xong việc thì không có cơm ăn, cãi lời quản gia thì bị ăn gậy. Ở đây, chẳng ai coi trọng hắn chỉ vì hắn từng là Hầu gia cả.
Dần dần, hắn thay đổi. Hắn trở nên lầm lì, tay chân cũng nhanh nhẹn hơn nhiều. Cuốn sách trên tay ngày nào giờ đã biến thành chiếc rìu và đò/n gánh, lụa là gấm vóc trên thân đã biến thành áo vải thô ngắn tay. Mẫu thân của hắn dưới sự chăm sóc của hắn, bệ/nh tình dần ổn định, nhưng vẫn nằm liệt giường, miệng không nói được.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook