Khách sạn âm dương

Chương 16

09/09/2023 13:05

Sau khi anh ta lắp lên thì tôi ngơ luôn.

Thật sự là khuôn mặt của anh tôi!

Ánh mắt tôi vô tình dừng lại trên gáy của người đàn ông kia, trên gáy của anh ta có một vết bớt y hệt như của anh trai tôi, là một vết bớt có hình gần giống như quả táo.

Trên vết bớt còn có một đường kẻ dài, trông giống như cành cây táo.

Đây là vết bớt của anh trai, tôi chắc chắn sẽ không nhận nhầm đâu.

Vốn dĩ vết bớt của anh trai tôi chỉ là một quả táo tròn trịa, trên đó không hề có cành cây nào cả.

Cành cây đó xuất hiện là bởi vì hồi nhỏ, tôi nghĩ rằng vết bớt trên gáy của anh rất thú vị nên thường dùng bút tô vẽ lên đó.

Có một lần, lúc tôi đang vẽ thì đứng không vững, đầu bút đ/âm vào gáy của anh, cũng từ đó nên vết bớt mới có một đường vạch dài khoảng một centimet, nhìn trông giống như cành cây táo.

Rời tầm mắt đi chỗ khác, nhìn ngũ quan của người trước mặt, đúng là anh trai tôi.

“Kiều Kiều, em trưởng thành rồi.”

Giọng nói quen thuộc đến không thể quen hơn nữa làm tâm trạng tôi áp chế suốt bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ.

Tôi cố gắng hết sức để kìm lại những giọt nước mắt trực trào ra từ khóe mắt, hỏi: “Anh có còn nhớ em đã làm gì vào ngày sinh nhật năm bảy tuổi của mình không?”

Đó là bí mật của riêng hai anh em chúng tôi, tuyệt đối không thể có người thứ ba biết được chuyện này, nên nếu giờ người trước mặt có thể trả lời được thì chắc đây đúng thật là anh trai tôi.

Người đàn ông nhíu đôi mày xa lạ, suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Nếu anh nhớ không nhầm thì ngày hôm đó chắc là em đã bất cẩn làm vỡ lọ nước hoa của mẹ, bảo anh gánh tội thay, làm anh bị mẹ dùng cán chổi đ/á/nh một trận.”

Anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, “Sao hả?”

Nước mắt tôi trong nháy mắt liền trào ra, tôi khóc nức nở không thành tiếng.

Chút sức lực cuối cùng giúp tôi chống đỡ cơ thể này cuối cùng cũng trút ra ngoài, tôi xụi lơ xuống đất, nước mắt lã chã như những hạt châu rơi, bóng dáng kia cũng dần mơ hồ trong tầm mắt tôi.

Tôi khàn giọng hỏi: “Anh, tại sao anh lại không về nhà? Tại sao lại bỏ rơi em? Tại sao lại ở đây với đám q/uỷ này không chịu về nhà hả?... Tại sao?...”

Anh trai bất lực thở dài, từ từ ngồi xổm xuống, giơ tay xoa đầu tôi một cách dịu dàng giống như hồi nhỏ anh vẫn hay làm.

Anh nói: “Không phải là anh không muốn về nhà, mà là tạm thời anh chưa thể về được. Kiều Kiều, em có nhớ anh trai không?”

Khuôn mặt anh mang theo ý cười, giọng nói ấm áp, nhưng cũng mang theo một tia mê hoặc, giống như m/a q/uỷ đang thì thầm bên tai vậy.

Tôi m/ù mờ gật đầu: “Nhớ.”

“Vậy Kiều Kiều ở lại với anh trai có được không?”

“Được.”

Anh đưa tay ra, kéo tôi dậy, từng bước đi về phía bóng tối.

Trong đầu tôi trống rỗng, chẳng nghĩ gì hết, đờ đẫn bị anh kéo đi giống một cái x/á/c biết đi bị rút mất linh h/ồn vậy.

Ánh đèn nhạt dần đi, tranh sáng tranh tối phía sau lưng tôi, phát ra âm thanh “Ti ta — Ti ta”.

Xung quanh bốn phía tĩnh mịch không một tiếng động, im lặng như tờ chẳng qua cũng chỉ như thế này thôi.

Danh sách chương

5 chương
12/09/2023 09:56
0
11/09/2023 18:04
0
09/09/2023 13:05
0
09/09/2023 13:05
0
09/09/2023 12:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận