Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Chuyện tối qua em hiểu lầm tôi và chị tôi.”
“Sáng sớm tôi đã bảo chị ấy đến giải thích.”
“Tối qua nếu không tra được em ở hộp đêm.”
“Em có phải cũng định gọi trai bao không?”
Anh chàng cao một mét chín.
Từng là nam thần lạnh lùng.
Giờ biến thành chó con tội nghiệp.
“Xì.”
“Anh tưởng tôi là loại đàn ông tùy tiện à?”
“Ngược lại là anh.”
“Sao lại quen chồng của Ngô Liên?”
“Ngô Liên?”
Anh nghĩ một lúc.
“Thẩm Thính Tứ sao?”
“Tôi có hợp tác với công ty anh ta.”
“Anh ta dùng một mảnh đất.”
“Đổi lấy địa chỉ của vợ mình.”
“Tôi cũng không ngờ em lại quen vợ anh ta.”
Hóa ra sự thật lại chó má như vậy.
Nhưng điều chó má hơn là…
“Hạ Quân Hành.”
“Anh lại âm thầm thích tôi?!”
Tôi nhìn anh.
Đầu óc đơ ra.
Dưới ánh đèn.
Hạ Quân Hành trông vô tội.
Chớp chớp mắt.
“Không.”
Hả?
Không?
Lại là tôi tự luyến à?
“Nhưng vừa rồi anh nói thích tôi mà?”
Anh gật đầu.
“Là thích công khai.”
Một câu.
Làm đạo tâm tôi lo/ạn cả lên.
Cho dù trước đó đã da thịt kề cận.
Cho dù anh vừa nói thích tôi.
“Hứa Nam.”
“Tôi thích em không rõ ràng sao?”
“Ghi nhớ mọi sở thích của em.”
“Mỗi ngày em ăn cơm tự học.”
“Hai mươi bốn giờ báo cho em biết tôi đang ở đâu.”
“Chỉ cần em không trả lời.”
“Tôi liền lo được lo mất.”
“Sẽ không có người đồng tính nào.”
“Bao luôn cả đồ lót của bạn cùng phòng.”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
Nhưng tim sắp ngừng đ/ập rồi.
“Ban đầu còn tưởng em không thích tôi.”
“Tôi không muốn bẻ cong em.”
“Con đường này không dễ đi.”
Hạ Quân Hành như nhớ ra điều gì.
Cười bất lực.
“Không ngờ em chỉ là siêu cấp chậm cảm.”
Anh cọ cọ tay tôi.
Biểu cảm mê hoặc ch*t người.
“Nếu đã thích nhau.”
“Có thể đừng lãng phí thời gian nữa không?”
“Hứa Nam.”
“Trên thế giới này.”
“Không ai yêu em hơn tôi.”
Ch*t ti/ệt.
Hóa ra Hạ Quân Hành lại giỏi tán người như vậy.
Lúc này còn chần chừ.
Thì thật sự quá làm màu.
Tôi túm cổ áo anh kéo lại gần.
Ghép miệng sát tai anh.
Nói nhỏ.
“Lần sau tôi ở trên.”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Đồng tử hơi sững lại.
Sau đó hôn nhẹ khóe môi tôi.
“Được.”
“Em ở trên.”
“Nhưng không được khóc.”
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái.
Quá coi thường tôi rồi.
Tôi cũng rất khỏe mạnh đó được không.
Đến lúc đó ai khóc còn chưa biết đâu.
Nhưng được làm công vẫn là tốt.
Tôi miễn cưỡng nhường cho anh làm thụ tương lai.
Tôi hiểu mà.
Thụ nhỏ da mặt mỏng.
14
Giải quyết xong mọi chuyện.
Tôi và anh quay về ký túc xá.
Nhưng vì vừa x/á/c nhận qu/an h/ệ.
Đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.
Ở chung ký túc xá.
Cẩn thận đến đâu cũng vẫn lộ.
Một ngày nọ.
Lộ Nhân kéo tôi ra một bên.
Biểu cảm như táo bón một tháng.
Rất lâu sau mới xoắn xuýt mở miệng.
“Hứa Nam.”
“Cái đó.”
“Tôi thấy có thể là tôi nhìn nhầm.”
“Tôi thấy anh Hạ lén hôn cậu.”
Mặt tôi lập tức đông cứng.
Cậu ta gãi đầu.
Ngượng ngùng nói tiếp.
“Nhưng tôi lại thấy mấy lần.”
“Anh Hạ có phải mộng du không?”
Tôi muốn khóc.
Cậu ta thà tin Hạ Quân Hành mộng du.
Cũng không dám đoán tôi và anh là người yêu.
Xem ra.
Ký túc xá không thể ở nữa.
Tôi sợ tên cầm thú Hạ Quân Hành này.
Một ngày nào đó không nhịn được.
Trực tiếp bổ nhào lên tôi.
Cho nên.
Năm ba học kỳ dưới.
Tôi và anh dọn ra ngoài.
Thuê một căn hai phòng nhỏ.
Một phòng làm phòng ngủ chính.
Một phòng làm phòng game.
Đồ đạc của chúng tôi không nhiều.
Dọn nhà rất nhanh xong.
Hạ Quân Hành còn đang dọn vệ sinh.
Tôi tiện tay sắp xếp đồ của hai đứa.
Trong lúc dọn.
Một tấm ảnh rơi xuống.
Yên tâm.
Không phải tôi.
Không có cẩu huyết Mary Sue.
Hình như là anh.
Chỉ là khác biệt khá lớn.
Trong ảnh.
Anh để tóc đầu dưa dày.
Đeo kính gọng đen to.
Người g/ầy gò.
Nhưng ngũ quan vẫn có nét giống.
Càng nhìn càng thấy quen.
“Đang xem gì vậy?”
Giọng Hạ Quân Hành vang lên phía sau.
Tôi xoay người.
Lắc lắc tấm ảnh trong tay.
Hạ Quân Hành hoảng.
Gi/ật lấy.
Mặt ửng hồng nhạt.
“Đây là anh hồi tiểu học à?”
“Là trung học.”
Hả?
Tôi chấn động.
“Nhưng trông nhỏ xíu.”
Anh cúi mắt.
Cười ngại ngùng.
“Ừ.”
“Lúc đó tôi cũng nghĩ.”
“Mình chỉ cao được vậy thôi.”
Tôi đặt tay lên cơ ng/ực rắn chắc của anh.
“May quá.”
“Chồng tôi bây giờ phát triển rất tốt.”
Không thì tôi thật không nỡ ra tay với cây giá đỗ.
Anh càng đỏ mặt.
Nói một câu n/ổ tung n/ão tôi.
“Chúng ta từng gặp rồi.”
Tôi.
Hả?
Sau đó.
Theo lời anh kể từng chút.
Tôi mới hoàn chỉnh lại lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
Trong gia đình anh.
Anh giống như một sản phẩm dây chuyền.
Đừng nói đến tình thương cha mẹ.
Cùng lắm chỉ là một quân cờ của nhà họ Hạ.
Ngay cả bản thân anh.
Cũng nghĩ như vậy.
Một lần.
Bố mẹ mỗi người dẫn tình nhân về nhà lo/ạn lên.
Hạ Quân Hành nhìn thấy cảnh đó.
Sinh ra cảm giác gh/ê t/ởm chán đời.
Cho nên.
Đêm đầu tiên sau kỳ thi đại học.
Anh cầm thẻ đen của gia đình.
Đến hộp đêm.
Nếu bố mẹ đã vô liêm sỉ như vậy.
Thì bản thân bước vào thế giới người lớn sớm một chút.
Cũng chẳng sao.
Lúc đó.
Tôi cũng vừa thi đại học xong.
Không chịu nổi Ngô Liên dụ dỗ.
Nên đến hộp đêm mở mang kiến thức.
Chơi trò thật lòng hay đại mạo hiểm.
Vì chọn đại mạo hiểm.
Tôi phải nói yêu anh với một người đàn ông.
Ngô Liên chọn trúng.
Cây giá đỗ vừa bước vào hộp đêm.
Hạ Quân Hành.
Lúc đó.
Tôi chỉ muốn đùa vui.
Nhưng vừa nhìn vào đôi mắt bình lặng kia.
Câu “tôi yêu anh” trêu chọc.
Thế nào cũng không nói ra được.
Cuối cùng.
Biến thành chuyến tâm sự giữa anh trai và em trai.
Không chỉ trả tiền cho cậu em.
Còn đưa cậu về nhà.
Đúng kiểu Lôi Phong sống.
Khi đó còn bị Ngô Liên cười rất lâu.
Đến hộp đêm c/ứu thiếu niên đáng thương.
“Hóa ra cậu em đó là anh?”
Không ngờ.
Chỉ qua một kỳ nghỉ hè.
Anh đã hoàn toàn thay đổi.
Hạ Quân Hành cong môi.
Cười ôm lấy tôi.
“Kỳ nghỉ hè.”
“Tôi đột nhiên cao vọt.”
“Từ một mét sáu lăm lên một mét chín.”
“Tôi thuê thám tử tư.”
“Điều tra trường em đăng ký.”
“Nên tôi cũng đến đây.”
Tôi ngẩng đầu trong lòng anh.
“Vậy ra anh thích thầm tôi sớm như vậy?”
Trong mắt Hạ Quân Hành tràn đầy yêu thương.
Tôi trước mặt anh.
Sẽ không biết.
Những lời nói trong hộp đêm năm đó.
Đã thay đổi anh nhiều đến mức nào.
Anh nâng tay.
Đỡ một bên mặt tôi.
Nụ hôn bất ngờ rơi xuống.
Môi ướt át.
Trong quấn quýt.
Dần trở nên nóng bỏng mãnh liệt.
Cuối cùng.
Tôi thở dốc.
Anh áp sát tai tôi.
Hơi thở nóng ướt lướt qua da.
“Đêm nay.”
“Cần tôi ở dưới.”
“Em ở trên không?”
Mắt tôi sáng rực.
“Có có có!”
Cho đến đêm.
“Đệt mẹ anh Hạ Quân Hành.”
“Anh lừa tôi!”
A a a.
Tôi biết mà.
Con đường tổng công của tôi.
Không thể suôn sẻ như vậy.
Nhưng không sao.
Tôi còn rất nhiều thời gian để phản công.
Sẽ có một ngày.
Đúng.
Nhất định sẽ có một ngày!
【HẾT】
Chương 7
1
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook