Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dẫu cho tôi đã chủ động trao thân gửi phận, Thẩm Nhược Khanh vẫn còn đôi chút hoài nghi về việc tôi thực sự thích anh.
Tuy nhiên anh vẫn mủi lòng cởi bỏ sợi dây thừng, cho phép tôi đi lại tự do trong nhà.
Chỉ có điều là không được bước ra khỏi cửa.
Tôi lại quay về cái trạng thái của một kẻ bám người, mỗi lần Thẩm Nhược Khanh về nhà, tôi đều sán lại gần đòi hôn đòi ôm.
Ban đầu Thẩm Nhược Khanh còn không dám tin, cẩn trọng đặt một nụ hôn khẽ khàng lên gò má tôi.
Về sau anh mới nhận ra tôi thực sự nghiêm túc.
Buổi tối Thẩm Nhược Khanh ngồi làm việc, tôi lại dùng chiêu cũ, trườn vào lòng anh như kẻ không xươ/ng.
Thân thể anh cứng đờ lại một nhịp, nhưng vẫn dịu dàng ôm lấy eo tôi, chỉ sợ tôi ngã xuống.
Chương 11:
Tôi ngồi trên đùi anh không chịu gác tay chân, lúc sờ chỗ này khi đụng chỗ nọ.
Ánh mắt anh dời khỏi màn hình cuộc họp, nhỏ giọng nhắc nhở tôi đừng quậy nữa.
Giọng nói thậm chí đã có vài phần khàn khàn.
Bấy giờ tôi mới chịu thu tay lại, cực kỳ hài lòng trước biểu hiện của anh.
Mấy hôm sau, tôi tỉnh dậy từ rất sớm, thấy Thẩm Nhược Khanh vẫn còn ngủ nên tự mình bước ra khu vườn dạo chơi một vòng.
Trong vườn trồng toàn là loài hoa hồng mà tôi yêu thích.
Tôi hài lòng đi tuần tra một lượt, hồi lâu sau mới chịu quay về phòng.
Đẩy cửa bước vào, Thẩm Nhược Khanh đang ngồi tựa bên đầu giường, cúi gập đầu không rõ thần thái ra sao.
Tôi gọi anh một tiếng:
"Thẩm Nhược Khanh, anh tỉnh rồi à."
Thân thể anh chợt run lên bần bật, đầu lại càng cúi thấp hơn nữa.
Mãi đến khi tôi rảo bước tới trước mặt anh, cúi người xuống nâng khuôn mặt anh lên.
Bấy giờ tôi mới ngỡ ngàng nhận ra anh đang khóc.
Gương mặt vốn dĩ tuấn tú nay vương dòng lệ lại càng thêm phần xinh đẹp diễm lệ, tôi xao xuyến không thôi, nhưng vẫn vội vã cất lời hỏi dồn xem có chuyện gì.
"Sao thế anh?"
"Anh tưởng... anh tưởng em lại bỏ đi rồi, tưởng em lừa gạt anh."
"Đã bảo là thật lòng thích anh rồi mà."
Thẩm Nhược Khanh kéo tọt tôi vào lòng, ôm ch/ặt khăng khăng.
"Ừm, anh thích em."
Tôi sẽ mãi chẳng thể biết được rằng, nếu như ngày hôm đó tôi không tự mình quay trở lại phòng, anh sẽ bắt giữ tôi, rồi giam cầm tôi mãi mãi trong căn phòng này.
Nhưng thật may mắn, chúng tôi là tình trong như đã, yêu thương lẫn nhau.
Chương 12
Chương 15
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Chương 15
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook