Vượt Thế Kỷ

Vượt Thế Kỷ

Chương 18.

20/03/2026 20:39

Tông Ngạn bị tôi dạy dỗ một trận ra trò.

Để trừng ph/ạt cậu ta, tôi thậm chí còn cố ý không cho phép cậu ta làm đến bước cuối cùng.

Sau khi bản thân đã giải quyết xong, tôi ném cậu ta vào phòng tắm, bảo cậu ta tự tìm cách giải tỏa lúc tắm.

Nào ngờ cậu ta vừa mang theo một thân đầy hơi nóng bước ra từ phòng tắm, thì ngất xỉu ngay tại chỗ, làm tôi sợ hết h/ồn.

Bác sĩ kết luận cậu ta kiệt sức vì vận động quá mức, lại thêm cảm mạo phát sốt cộng với hạ đường huyết. Tôi gọi điện cho vị quản gia già hỏi han tình hình, sau khi cộng dồn lại toàn bộ thời gian di chuyển của cậu ta, tôi mới bàng hoàng nhận ra lần về nước này của cậu ta gần như không hề nghỉ ngơi suốt cả quãng đường.

Khi Tông Ngạn tỉnh lại, tôi đút cháo cho cậu ta ăn. Khuôn mặt cậu ta trắng bệch, đôi mắt đen láy nhìn tôi không chớp mắt, ánh nhìn khiến cơn gi/ận trong lòng tôi lại bùng lên.

Tôi bực bội cằn nhằn: "Vị thiếu gia này, cậu có định để lại cho tôi chút mặt mũi nào không đấy?"

Lúc này cậu ta mới chịu cúi đầu xuống, ngoan ngoãn há miệng ăn thìa cháo tôi đưa tới.

Tôi tiếp tục lải nhải: "Nhịn ăn nhịn uống suốt hai mươi mấy tiếng đồng hồ, còn chạy đến tận đây, nào là bị xe tông, nào là phát sốt… Sao vậy? Định diễn bi kịch với tôi đấy à?"

Tông Ngạn vẫn im lặng.

"Tôi biết cậu ỷ mình còn trẻ khỏe, thương tích chút xíu cũng chẳng xi nhê gì, nhưng tuổi trẻ là để cậu phung phí như vậy sao? Lần này là do cậu may mắn, bị xe quẹt nhẹ nên không có gì đáng ngại, nhưng lỡ như bị nội thương thì sao? Lỡ như lần sau tông phải xe tải thì sao? Trước đây cậu đâu có bốc đồng như thế. Tông Ngạn, nhìn tôi này!"

Tông Ngạn vẫn luôn rũ mắt xuống, nghe tôi trách m/ắng như vậy, cậu ta mới chịu mở to mắt nhìn sang.

Lại còn bày ra dáng vẻ tủi thân.

Cậu ta lí nhí nói: "Tôi chỉ sợ chú không cần tôi nữa."

Câu nói ấy như một chiếc kim, đ/âm thủng quả bóng bay đang căng phồng là tôi đây.

Cậu ta khẽ cắn môi: "Chú và ông ấy......"

"Không có chuyện gì cả." Tôi đoán được cậu ta định nói gì nên lập tức ngắt lời: "Hơn nữa ba cậu bị mất trí nhớ rồi, không nhớ tôi là ai, cũng không nhớ cậu là ai. Đợi bệ/nh của cậu khỏi hẳn thì chúng ta sẽ trở về, sau này không ai đến làm phiền anh ấy nữa."

"Mất trí nhớ?" Tông Ngạn sững người một lúc rồi hỏi: "Chú thật sự cam lòng từ bỏ ông ấy sao?"

Tôi dứt khoát đáp: "Nơi này có cuộc sống mà anh ấy luôn mong muốn, vả lại...tôi buông tay rồi."

"Buông tay nghĩa là sao?"

Tôi dùng thìa khuấy đều bát cháo: "Buông tay nghĩa là mọi thứ đã trở thành quá khứ, là lời tạm biệt vĩnh viễn, hiểu chưa hả?"

Tông Ngạn khẽ chớp mắt.

"Vậy rốt cuộc có ăn cháo nữa không?"

"...Ăn."

Một tuần sau, cơ thể Tông Ngạn đã hoàn toàn hồi phục.

Chúng tôi khởi hành trở về Cảng Thành, trước khi đi, tôi ghé qua tiệm c/ắt tóc của Tông Văn Hàn để chào tạm biệt. Có lẽ đó cũng là cái ôm cuối cùng tôi dành cho anh ấy trong cuộc đời này.

"Cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi trong thời gian qua, rất hân hạnh được làm quen với anh."

Có lẽ đó cũng là lời nói cuối cùng tôi gửi gắm đến anh ấy trong kiếp này.

Lúc chia tay, Tông Ngạn không bước tới, chỉ đứng lặng lẽ ở góc phố phía đối diện, âm thầm quan sát từ xa.

Đợi đến khi tôi quay lại, cậu ta buông một câu: "Nhìn chú có vẻ vẫn còn lưu luyến ông ấy lắm.”

Tôi ngậm ngùi lắc đầu: "Cậu không hiểu đâu, tình cảm tôi dành cho anh Hàn rất phức tạp, không đơn thuần chỉ có tình yêu như cậu nghĩ.”

"Vậy giờ chú đã chịu thừa nhận là mình thích ông ấy rồi à?"

"..."

Đến nước này rồi thì tôi cũng chẳng còn gì để chối cãi nữa, tôi nhún vai thừa nhận: "Thời trẻ thì đúng là có thích, nhưng chỉ là yêu đơn phương thôi, không đáng nhắc đến.”

Hai chúng tôi im lặng đi thêm một đoạn đường, Tông Ngạn bỗng phá vỡ bầu không khí: "Có phải ông ấy già rồi không? Bây giờ trông ông ấy khác xưa nhiều lắm."

Tôi nghĩ có lẽ cậu ta cũng từng khao khát được gần gũi với ba mình, chỉ tiếc là ông trời không cho bọn họ cái duyên làm ba con.

"Cậu có h/ận anh ấy không?" Tôi hỏi.

Chương 18:

Nghe vậy, nét mặt Tông Ngạn thoáng chốc đờ đẫn. Nhưng ngay sau đó, cậu ta khẳng định chắc nịch: "Có h/ận."

"Lúc h/ận ông ấy nhất…là khi chú cứ nhìn ảnh ông ấy mà ngẩn người, đến nỗi tôi gọi chú mà chú cũng chẳng thèm đoái hoài."

“...”

Tôi biết ngay là mình không nên hỏi câu đó mà.

Danh sách chương

4 chương
20/03/2026 20:39
0
20/03/2026 20:39
0
20/03/2026 20:39
0
20/03/2026 20:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu