Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chu Chính Khanh đồng ý dứt khoát như vậy, có lẽ từ đầu đến cuối, là Thiệu Minh Việt đã đ/á/nh giá quá cao vị trí của mình trong lòng cậu.
Nhưng sự thật chứng minh — trái với mong muốn mới chính là quy luật tồn tại của mọi sự vật.
Thiệu Minh Việt không phải là đ/á/nh giá quá cao.
Mà là đ/á/nh giá quá thấp.
Thấp đến triệt để.
6
Sau cuộc điện thoại đó, Chu Chính Khanh hút một điếu th/uốc.
Phòng ký túc của cậu ở tầng trên cùng.
Đêm khuya tầng sáu, dù là miền Nam, tháng Mười vẫn mang theo chút se lạnh.
Bạn cùng phòng đang ngồi chơi game.
Vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy Chu Chính Khanh mặc áo hoodie trắng đứng ngoài ban công, cậu ta hoảng hốt ném điện thoại xuống dưới.
Không biết là điện thoại chạm đất trước.
Hay là Chu Chính Khanh chạm đất trước.
Thí nghiệm tháp Pisa từng nói — vật rơi tự do, bất kể trọng lượng khác nhau, thời khắc chạm đất đều giống nhau.
Khi bạn cùng phòng lao ra mở cửa ký túc, cửa ban công phía bên kia đã bị khóa trái.
Cậu ta đ/ập cửa, gào lên thế nào cũng vô ích.
Chu Chính Khanh — người yêu thích quần áo trắng nhất— không biểu cảm, ngồi trên mép ban công.
Rồi chậm rãi… ngả người ra sau.
“Chu Chính Khanh—!!!”
Giọng bạn cùng phòng khàn đặc, vang dội khắp cả tầng lầu.
......
Trong tang lễ của Chu Chính Khanh, bạn cùng phòng gặp Thiệu Minh Việt một lần.
“Chu Chính Khanh sống rất khép kín, không hòa đồng. Cậu ấy ít nói chuyện với người khác, nhưng nếu biết bạn cùng phòng dậy muộn, không kịp lên lớp, cậu ấy sẽ giúp điểm danh. Buổi trưa về, cậu ấy lặng lẽ m/ua cơm cho tụi tôi. Những lần trò chuyện hiếm hoi của bọn tôi, đều là cậu ấy cho xem mấy đường link — bàn phím cơ, ván trượt, quần áo streetwear — hỏi cái nào đẹp hơn.”
Bạn cùng phòng hạ giọng:
“Chu Chính Khanh là người không có hoạt động ngoại khóa. Cậu ấy luôn ngồi một mình trên sân vận động, như thể quanh người có một lớp màng ngăn cách. Cậu ấy không muốn ai lại gần, cũng không muốn chủ động bước vào thế giới của người khác."
"Cậu ấy không chơi game, không biết trượt ván, cũng không mặc đồ streetwear. Quần áo của cậu ấy toàn là màu trắng — loại trắng không cho phép dính dù chỉ một vết bẩn.”
“Qu/an h/ệ của tôi với Chu Chính Khanh không thân, nhưng tôi biết cậu ấy nhắc đến cậu. Khi nói về cậu, trong ánh mắt cậu ấy luôn ấm áp. Đôi mắt ấy, với bất cứ thứ gì cũng lạnh nhạt, nhưng chỉ cần có chút ấm thôi — là nhìn ra ngay…”
Thiệu Minh Việt không thể nghe thêm được nữa.
Cậu gần như chạy trốn khỏi căn phòng nhỏ hẹp ấy.
Cậu không thể nhìn thấy chàng trai cao hơn mét tám kia, co mình ngủ yên trong một chiếc bình sứ đựng tro cốt.
Cũng không thể nhìn bức ảnh đen trắng — không hề có nụ cười.
Bên tai cậu, thỉnh thoảng lại vang lên giọng nói bình thản của Chu Chính Khanh:
“Nếu đã quyết định c/ứu một người rời khỏi vực sâu, thì phải nắm ch/ặt lấy người đó… đừng buông tay.”
Thiệu Minh Việt cuối cùng cũng không kìm được nước mắt.
Cậu ngồi bệt bên lề đường, khóc nức nở.
Một bé gái nắm tay mẹ đi ngang qua, khẽ kéo tay mẹ mình:
“Mẹ ơi, anh kia khóc x/ấu quá…”
“Không được chỉ trỏ người khác, như vậy là bất lịch sự, biết chưa?”
“Con biết rồi.”
Bé gái bị m/ắng, không phục cúi đầu, rồi lại lén nhìn anh trai kia một cái.
“Anh ấy… có khi là đã mất đi một người rất quan trọng…”
【HẾT】
Chương 9
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook