Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Cầm được buông được
- Chương 4
Lý D/ao mời tôi cùng họ sang Pháp.
Chủ yếu là do Hứa Vinh nhiệt tình mời mọc, nói muốn mời tôi đến làm việc cho công ty anh ấy.
Vì tôi đã chỉ điểm vài chi tiết khi anh ấy đang nghiến răng nghiến lợi làm phương án, anh ấy bảo không thể bỏ lỡ nhân tài như tôi được.
Tôi đồng ý.
Không đồng ý cũng chẳng được. Bây giờ cả thành phố A đều đang xem trò cười của tôi. Tôi không thể vứt bỏ thể diện này được.
Sang Pháp đổi gió cũng tốt. Cha tôi đã sớm đi hưởng niềm vui gia đình bên đứa con riêng Thẩm Lâm kia rồi. Thành phố A không còn gì khiến tôi vướng bận nữa.
Tôi vốn định đi theo Hứa Vinh và Lý D/ao luôn.
Nhưng Lý D/ao không đồng ý: "Cậu đừng vội. Tôi còn phải đưa con chó ngốc này đi xem triển lãm. Cậu cũng nên dọn dẹp sạch sẽ rồi hãy đi."
Tôi suy nghĩ một chút, rất thành khẩn: "Em chẳng còn gì để dọn dẹp cả."
Ngoài căn hộ này ra, tất cả những thứ khác của tôi đều đã bị nhà họ Thẩm thu hồi.
Hiện tại tôi chỉ là một kẻ trắng tay.
Lý D/ao vươn tay vỗ vỗ tôi: "Dọn dẹp cho sạch sẽ, ba ngày sau hãy đi."
Được thôi... cũng khá là có tính nghi thức.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi cũng lười nằm viện.
Kể từ khi sự tồn tại của đứa con riêng Thẩm Lâm bị phơi bày, mẹ tôi vì tức gi/ận mà đổ b/ệnh, cuối cùng ch*t cô đ/ộc một mình trong b/ệnh viện.
Tôi gh/ét nhất là mùi nước sát trùng.
Tôi trở về.
Chỉ còn lại căn hộ này, cần phải định giá cho tử tế.
Căn nhà này vẫn là do hồi đó tôi cố tình m/ua để tiện sống chung với Cố Từ.
Tuy nhiên, khu vực này khá tốt, sang tay b/án đi chắc sẽ được giá.
Tôi đang thầm tính toán giá cả trong đầu, vừa đẩy cửa ra liền chạm mặt Cố Từ đang ngồi trên sofa.
Đối phương đầy vẻ mệt mỏi, nhìn về phía tôi rồi nặn ra một nụ cười, như thể mọi tổn thương và lừa dối đều là ảo giác của tôi: "Thanh Hòa, em về rồi à? Có đói không? Anh nấu cơm cho em."
Thú thật, khá là buồn nôn. Tôi trực tiếp né tránh anh ta, đi thẳng vào bếp.
Thấy tôi đi vào, Cố Từ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, lập tức theo sát phía sau.
Giống như một con chó lớn dính ch/ặt lấy sau lưng tôi: "Vợ ơi, mấy ngày nay em đi đâu thế?"
Những lúc tình cảm nồng ch/áy, anh ta thích gọi tôi là vợ.
Tôi vẫn luôn biết xu hướng tính dục của mình, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đổ gục trước người đàn ông kém mình 5 tuổi này. Tôi từng tưởng anh ta gọi như vậy là chút tình thú nhỏ, giờ nghĩ lại, kẻ nói dối như cuội như anh ta, nói mấy lời đường mật còn dễ hơn cả tôi hút th/uốc.
Tôi quay người đ/ấm cho anh ta một cú.
Đúng ngay sống mũi, không hề nương tay. Anh ta không né, cứ thế chịu trận, m/áu mũi chảy ròng ròng mà vẫn cười: "Hết gi/ận chưa?"
Anh ta biết tôi sẽ gi/ận, nhưng anh ta nghĩ rằng tôi sẽ nguôi gi/ận.
Tôi suy nghĩ một chút, có lẽ là vì một năm qua tôi đã dốc hết tâm can yêu thương anh ta, khiến anh ta quên mất bản thân mình là loại người gì.
Tại tôi cả.
9
Chương 17
Chương 10
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook