Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Đã Lâu Không Gặp
- Chương 2
Đúng hơn là tôi đã đá/nh giá thấp uy lực của tuyết.
Nhận việc chưa đầy một tháng, lúc xuống cầu thang tôi bị trượt băng té ngã, lăn lông lốc xuống dưới.
G/ãy mất cẳng chân.
Lần này, tôi lại gặp bác sĩ Lâm đó.
Anh ấy trở thành bác sĩ điều trị chính của tôi.
02
Thực ra, tôi khá thích ngắm Lâm Thê Trì.
Anh ấy đủ đẹp trai, dáng người mặc gì cũng đẹp.
Ngay cả chiếc áo blouse trắng giặt đến sờn cũ, khoác lên người anh ấy cũng toát ra khí chất của áo măng tô trên sàn diễn thời trang.
Nhưng tôi không dám nhìn anh ấy nhiều.
Tôi sợ hãi quen rồi.
Tôi sợ ánh mắt dị nghị của người đời, thế nên luôn cố gắng để bản thân trông không quá lạc lõng.
Đến mức, giao tiếp giữa tôi và anh ấy chỉ dừng lại ở việc anh hỏi tôi đáp.
Tôi tự an ủi bản thân, gặp nhau vội vã một lần hôm đó, chắc chắn anh ấy sẽ không nhận ra tôi đâu.
Một mình nằm viện thật ra cũng không cô đơn lắm.
Dù sao đây cũng là b/ệnh viện, không phải b/ệnh viện t/âm th/ần.
Tiếng bước chân ngoài hành lang và thi thoảng là tiếng trò chuyện của người nhà b/ệnh nhân, đều có thể c/ứu rỗi tôi khỏi cảm giác bài xích mùi th/uốc sát trùng, thậm chí còn khiến tôi cảm nhận mãnh liệt rằng mình vẫn đang sống.
Hôm đó tôi đi rất tuyệt tình, lúc rời khỏi nhà Thẩm Quyện, đến cả hành lý cũng không mang theo.
Toàn bộ quần áo mặc lúc nằm viện đều do tôi mới m/ua, nhưng một thân một mình thật sự rất bất tiện, nhất là khi chân còn đang bị thương.
Những lúc khác tôi có thể nằm, nhưng đến lúc đi vệ sinh thì quả thực vô cùng chật vật.
Y tá qua lại rất nhiều, tôi thực sự không thể mở miệng nhờ vả.
Tôi tính cố nhịn đợi đến khi Lâm Thê Trì xuất hiện sẽ đề cập vấn đề này, xem có thể thuê một hộ lý hay gì đó không.
May mà tôi chọn phòng b/ệnh đơn, mất mặt thì đành chịu vậy.
Nhưng ngay khi tôi chật vật cởi quần, quay người chuẩn bị giải quyết thì bô vịt trên tay lại bị người ta gi/ật lấy.
Anh ta nói: "Để tôi."
Ngay lập tức, cả người tôi run lẩy bẩy, giọng nói này, tôi không thể nghe nhầm được.
Đến ch*t cũng không.
"Buông tay."
Tôi nắm ch/ặt cái bô không chịu buông.
Một tay khác vội vã kéo chăn đắp lên nửa thân dưới.
Dường như chỉ có vậy mới có thể che đậy đi sự x/ấu hổ.
Giằng không lại, cuối cùng tôi đành buông tay, chỉ quay mặt đi nơi khác, giọng điệu chẳng hề thân thiện: "Thẩm Quyện, anh đến đây làm gì?"
"Cậu tự chăm sóc bản thân như vậy sao? Đến cả g/ãy chân cũng chẳng ai hay biết?"
Tôi đột nhiên thấy buồn nôn, một cảm giác muốn nôn mửa trào lên mãnh liệt.
Những ngón tay chỉ đành bấu ch/ặt lấy ga giường để kìm nén: "Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh."
"Không phải muốn đi vệ sinh sao? Tôi giúp cậu."
"Thẩm Quyện, cút đi, chẳng phải anh thấy kinh t/ởm sao?"
Tôi tưởng mình đã hét rất lớn, nhưng cơ thể chưa hồi phục, dẫu dốc hết sức lực, âm thanh phát ra vẫn vô cùng yếu ớt.
Anh ta thở dài: "Tôi không tìm cậu, thì cậu tự sống thành cái bộ dạng này đây hả?"
Một bên chân của tôi không dùng được sức, giằng co một hồi lại càng đ/au đớn.
Quan trọng hơn là, tôi nhịn đến khó chịu, sắp đến giới hạn mất rồi.
Bị vần vò hồi lâu, tôi cảm thấy nh/ục nh/ã tột cùng, trừng mắt nhìn anh ta: "Sao nào, một tháng không gặp, anh rể muốn xem chỗ đó của tôi hả? Nhìn đẹp lắm đúng không? Hay thực ra là anh thích?"
Quả nhiên trên mặt anh ta lộ ra vẻ chán gh/ét.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa.
Là Lâm Thê Trì.
Anh ấy còn chưa lên tiếng, tôi đã lập tức cầu c/ứu: "Bác sĩ Lâm, anh ta không phải người nhà của tôi, bác sĩ có thể mời anh ta ra ngoài được không?"
Thẩm Quyện tỏ vẻ phật ý, cúi đầu quát: "Tôi không phải người nhà? Hà Ưu, cậu quên mất cái dáng vẻ lúc cậu nói yêu tôi rồi à?"
Tôi như bị sét đá/nh ngang tai.
Cái sự đ/au đớn khi bị phơi bày chuyện x/ấu hổ giữa chốn đông người này.
Phút chốc tôi cảm thấy khó thở.
Thậm chí chẳng biết làm sao để ngẩng lên nhìn Lâm Thê Trì.
Nhưng Lâm Thê Trì lại chỉ nói một câu: "Vị tiên sinh này, nếu anh không ra ngoài tôi sẽ báo cảnh sát đấy, để cảnh sát đến tra xem hai người có phải người nhà hay không."
Thẩm Quyện đi rồi.
Lâm Thê Trì gi/ật lấy chiếc bô mà tôi vẫn chưa đặt xuống.
"Đi vệ sinh đi."
...
Nhịn quá lâu, không đi ra được nữa.
03
Cả buổi tối hôm đó.
Trong đầu tôi toàn là hình ảnh Lâm Thê Trì cầm cái bô rồi vén chăn của tôi lên.
Tôi vốn định cự tuyệt, anh ấy lại bảo: "Tôi không muốn b/ệnh nhân của mình chữa khỏi chân xong, lại ch*t vì nhịn tiểu."
đ/ộc mồm đ/ộc miệng thật đấy.
Nhưng bị nhìn chằm chằm như thế, ai mà đi cho nổi?
Tôi vẫn gi/ật lại: "Cảm ơn bác sĩ Lâm, để tôi tự làm."
Lần này anh ấy không giành nữa: "Vốn định thông báo cậu cần lấy m/áu xét nghiệm, tôi sẽ bảo y tá mười phút nữa quay lại."
Tôi gật đầu.
Nhẫn nhịn hồi lâu, tôi chẳng hiểu mình đã làm sai ở đâu, chỉ theo thói quen mà xin lỗi: "Xin lỗi... tôi không cố ý..."
Không cố ý chuyện gì chứ?
Chính tôi cũng chẳng rõ.
Lâm Thê Trì lại nói: "Tôi là bác sĩ, những hạng người thế này có khi tôi gặp còn nhiều hơn cậu. Sau này có chuyện gì, nhớ ấn chuông. Từng này y bác sĩ ở đây không phải để chưng cho đẹp đâu."
Trong mắt anh ấy chẳng có cảm xúc gì.
Tốt quá rồi.
Cũng không hề có sự chán gh/ét.
Xuất viện xong, tôi chống nạng đến phòng khám tâm lý.
Nhìn bộ dạng này của tôi, bác sĩ Lý có phần gi/ật mình: "Thảo nào lần trước cậu không đến, chân đang yên đang lành sao lại g/ãy rồi?"
"Cầu thang đóng băng, tôi từ miền Nam tới nên không có khái niệm gì, thế là cứ trượt thẳng xuống."
Lý Tùng thẳng thắn đáp: "Năm nào người miền Bắc bọn tôi cũng có người trượt ngã thôi, chỉ là vận may của cậu hơi tệ một chút."
Chương 12
Chương 13
Chương 8
9
9
Chương 6
Chương 16
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook