Omega Không Cần Được Cứu

Omega Không Cần Được Cứu

3

12/07/2026 23:23

Khi về đến nhà, đã gần mười một giờ.

Lục Nghiên chưa ngủ. Anh ngồi ở bàn ăn đọc tài liệu, trước mặt đặt một cốc nước đã nguội. Nghe tiếng cửa mở, anh ngẩng đầu, ánh mắt đầu tiên rơi lên gương mặt mệt mỏi của Thẩm Từ, sau đó dừng lại ở miếng dán ức chế sau gáy cậu.

“Lại tăng ca?”

“Ừ.” Thẩm Từ thay giày, cởi áo khoác. “Có vụ mới.”

Lục Nghiên đứng dậy, đi tới nhận lấy áo khoác của cậu, rất tự nhiên đưa tay chạm vào trán cậu.

Thẩm Từ né một chút.

“Không sốt.”

Lục Nghiên khựng tay giữa không trung, sau đó thu về.

“Anh chỉ kiểm tra.”

“Em biết.”

Câu trả lời ấy nghe bình thường, nhưng không biết vì sao lại khiến bầu không khí nhẹ đi một chút.

Lục Nghiên đi vào bếp hâm canh, Thẩm Từ ngồi xuống bàn ăn, mở máy tính, bắt đầu xem danh sách chứng cứ trong ổ cứng. Cậu vừa mới mở thư mục đầu tiên, bên cạnh đã đặt xuống một bát canh nóng.

“Ăn trước.” Lục Nghiên nói.

“Em xem xong phần này đã.”

“Thẩm Từ.”

Thẩm Từ ngẩng đầu.

Lục Nghiên hiếm khi gọi đầy đủ tên cậu bằng giọng nghiêm túc như vậy. Bình thường anh gọi cậu là “Từ Từ”, lúc thân mật hơn thì gọi “em”, chỉ khi không hài lòng mới gọi cả họ tên.

“Em đã tám tiếng chưa ăn bữa chính.”

Thẩm Từ đóng máy tính lại.

“Bác sĩ Lục, anh không thấy cách anh nói chuyện rất giống đang ra y lệnh à?”

Lục Nghiên ngồi xuống đối diện cậu.

“Vì em thường không nghe khuyên.”

“Em nghe chứ.”

“Em chỉ nghe sau khi anh gọi cả tên.”

Thẩm Từ cầm thìa, bật cười.

Bữa canh hôm đó là canh củ sen sườn non, hầm rất mềm. Lục Nghiên nấu ăn không quá cầu kỳ, nhưng luôn vừa miệng Thẩm Từ. Cậu ăn nửa bát, hơi ấm lan xuống dạ dày, cả người cuối cùng cũng thả lỏng một chút.

Lục Nghiên nhìn cậu ăn xong mới hỏi: “Vụ gì?”

Thẩm Từ không định giấu anh.

“Dược phẩm Hằng Dương.”

Động tác dọn bát của Lục Nghiên dừng lại.

Chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng Thẩm Từ vẫn nhận ra.

Cậu đặt thìa xuống.

“Anh biết?”

Lục Nghiên im lặng hai giây.

“B/ệnh viện có hợp tác thiết bị với họ. Khoa tuyến thể cũng từng tham gia đá/nh giá một vài loại th/uốc điều hòa tin tức tố của Hằng Dương, nhưng anh không trực tiếp phụ trách dự án đó.”

“Vậy anh biết th/uốc điều hòa chu kỳ chưa được cấp phép được dùng trong nội bộ công ty họ không?”

Lục Nghiên nhìn cậu.

“Em nhận được chứng cứ?”

“Có thể.”

“Thẩm Từ.” Lục Nghiên nhíu mày. “Vụ này không đơn giản.”

“Em biết.”

“Không, em chưa chắc biết hết.” Anh đặt bát xuống, giọng trầm hơn. “Hằng Dương không phải một công ty nhỏ có thể bị một bản cáo trạng ép ra tòa. Họ có đội pháp lý, truyền thông, qu/an h/ệ với b/ệnh viện, với hiệp hội y khoa, với cơ quan quản lý th/uốc. Nếu em nhận vụ này, họ sẽ đào mọi thứ về em.”

Thẩm Từ yên lặng nhìn anh.

“Anh muốn em không nhận?”

Lục Nghiên không lập tức trả lời.

Sự im lặng đó thật ra đã là câu trả lời.

Thẩm Từ cười rất nhẹ.

“Em đã nhận rồi.”

Lục Nghiên khép mắt một chút, như đang cố đ/è xuống cảm xúc.

“Em ít nhất nên bàn với anh trước.”

“Tại sao?”

“Vì anh là người yêu em.”

“Cho nên vụ án của em phải được anh duyệt trước à?”

“Anh không có ý đó.”

“Vậy anh có ý gì?”

Phòng ăn lập tức yên tĩnh.

Lục Nghiên nhìn cậu rất lâu, cuối cùng thở ra.

“Anh chỉ lo cho em.”

Thẩm Từ cúi đầu nhìn bát canh.

Cậu biết.

Cậu đương nhiên biết Lục Nghiên lo cho mình.

Nỗi lo của Lục Nghiên chưa bao giờ là giả. Anh yêu Thẩm Từ, yêu đến mức có thể trong kỳ phát tình của cậu ngồi canh bên giường suốt ba ngày không ngủ, yêu đến mức chỉ cần cậu hơi nhíu mày vì đ/au tuyến thể, anh đã có thể bỏ cả hội nghị y khoa chạy về.

Nhưng đôi khi, chính vì tình yêu ấy quá thật, nó mới khiến người ta khó thở.

“Lục Nghiên.” Thẩm Từ nói. “Em là luật sư.”

“Anh biết.”

“Em không thể chỉ nhận những vụ an toàn.”

“Anh cũng biết.”

“Vậy đừng dùng vẻ mặt như thể em đang tự đi tìm ch*t.”

Lục Nghiên mím môi.

Rất lâu sau, anh nói: “Anh sẽ không ngăn em.”

Thẩm Từ ngẩng đầu nhìn anh.

Lục Nghiên đứng dậy thu bát, giọng lại trở về bình tĩnh.

“Nhưng em phải hứa với anh, bất kỳ chuyện gì bất thường đều phải nói với anh ngay. Không đi gặp đương sự một mình, không tự ý đến nơi nguy hiểm, kỳ phát tình phải dùng th/uốc đúng giờ. Anh sẽ giúp em liên hệ chuyên gia y khoa đ/ộc lập nếu cần.”

Nghe đến câu cuối, Thẩm Từ mới thả lỏng một chút.

“Được.”

Khi đó cậu tin rằng Lục Nghiên thật sự sẽ không ngăn mình.

Cậu cũng tin rằng hai người có thể tìm được một ranh giới vừa đủ, để tình yêu không biến thành chiếc lồng, để lo lắng không trở thành mệnh lệnh.

Nhưng sau này Thẩm Từ mới hiểu, có vài chuyện không đổ vỡ trong một khoảnh khắc.

Nó chỉ âm thầm nứt ra từng chút một.

Vụ án Hằng Dương tiến triển nhanh hơn dự đoán, cũng nguy hiểm hơn dự đoán.

Sau khi văn phòng của Thẩm Từ gửi thư luật sư đầu tiên, trong vòng ba ngày, Hạ Miên nhận được bốn cuộc gọi đe dọa. Một tài khoản ẩn danh tung lên mạng ảnh chụp cô ra vào khoa tuyến thể, gắn kèm những dòng chữ á/c ý rằng omega như cô vì tin tức tố bất ổn nên hoang tưởng bị hại.

Ngày thứ năm, Lâm Giản phát hiện có người theo dõi xe của Thẩm Từ từ tòa nhà văn phòng về tận bãi đỗ chung cư.

Ngày thứ bảy, văn phòng luật nhận được một bưu kiện không tên người gửi. Bên trong là một miếng dán ức chế đã bị c/ắt nát, thấm một thứ chất lỏng đỏ sẫm không rõ là m/áu hay th/uốc nhuộm, bên dưới kẹp một tờ giấy chỉ viết một câu: “Omega nên biết mình thích hợp ở đâu.”

Lục Nghiên biết chuyện trong đêm hôm đó.

Không phải Thẩm Từ nói.

Là Lâm Giản gọi cho anh.

Khi Lục Nghiên về đến nhà, Thẩm Từ đang đứng ở ban công gọi điện cho Hạ Miên. Nghe tiếng cửa mở, cậu quay đầu, nhìn thấy sắc mặt Lục Nghiên lạnh đến mức gần như không có biểu cảm.

Thẩm Từ nói thêm hai câu với Hạ Miên rồi cúp máy.

“Lâm Giản nói với anh?”

“Ừ.”

“Cậu ấy chuyện bé x/é ra to.”

“Bưu kiện đe dọa không phải chuyện bé.”

“Em đã báo cảnh sát.”

“Sau khi nhận được bưu kiện bốn tiếng.”

Thẩm Từ nhíu mày.

“Anh đang chất vấn em à?”

Lục Nghiên đứng ở cửa ban công, mưa đêm sau lưng anh phủ lên cửa kính một lớp bóng nước mờ.

“Anh đang hỏi tại sao em không nói với anh.”

“Vì anh đang trực phẫu thuật.”

“Em có thể nhắn tin.”

“Để anh phân tâm trong phòng mổ?”

Lục Nghiên im lặng.

Thẩm Từ bước qua anh vào phòng khách.

“Em đã xử lý rồi. Camera đã giao cho cảnh sát, bưu kiện cũng đã niêm phong làm chứng cứ. Ngày mai em sẽ xin lệnh bảo vệ cho Hạ Miên.”

“Còn em thì sao?”

“Em?”

“Lệnh bảo vệ cho em.” Lục Nghiên nói. “Người bị đe dọa không chỉ là Hạ Miên.”

Thẩm Từ xoa ấn đường.

“Em biết mình đang làm gì.”

Danh sách chương

3 chương
3
12/07/2026 23:23
0
2
12/07/2026 23:22
0
1
12/07/2026 23:22
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu