Tôi Lấy Luôn Khách Hàng Kim Cương Của Mình

Tôi Lấy Luôn Khách Hàng Kim Cương Của Mình

Chương 49

01/05/2025 18:06

Chuyện chiếc Porsche cũng gây ra một trận sóng gió trong nhà.

Không lâu sau, Trịnh Chí Hòa phát hiện chiếc xe sang mới tinh trong nhà đã biến mất.

"Ôi, xe của con đâu rồi?"

"Mượn tạm của sếp, trả từ lâu rồi."

Nhìn sắc mặt hầm hầm của ông ta, tôi hiểu ngay.

Lão Trịnh vốn tưởng tôi là cây hái ra tiền, giờ mới biết toàn nước đổ lá khoai, trong lòng hối h/ận không kịp.

"À mà ba này, nhà đã cho con rồi, chi bằng giao luôn xe đi?"

"Ba chọn ngày đi, hai bố con ra làm thủ tục sang tên."

Mẹ tôi đúng lúc ghé môi: "Này ông Trịnh, con gái sắp đến tuổi gả chồng rồi, ông tính sắm của hồi môn gì cho con mình đây?"

Ông ta trợn mắt: "Còn phải sắm của hồi môn nữa à?"

Mẹ tôi vỗ đùi bôm bốp: "Đương nhiên! Mấy đứa bạn cũ hồi xưa, đứa nào khá giả mà chẳng có hồi môn nhà lầu xe hơi, lại toàn tiền mặt không. Lẽ nào ông còn thua chúng nó?!"

Trịnh Chí Hòa nghe xong nghẹn họng.

Nhìn cái mặt ông ta tím tái sắp đ/ứt mạch m/áu, như thể chỉ cần gió thoảng qua là ngã quỵ.

Danh sách chương

5 chương
01/05/2025 18:06
0
01/05/2025 18:06
0
01/05/2025 18:06
0
01/05/2025 18:06
0
01/05/2025 18:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Ta Cải Giá Thái Tử, Trạng Nguyên Hóa Điên

Chương 6

11 phút

Tất Tận Hân Hoan

Chương 10

13 phút

Khó Lòng Oán Hận Cả đời ta, cô độc một mình Cận kề cái chết, chỉ còn chút dạ rối bời Mối tình đầu tiên, khắc sâu từng nét chữ Nỗi đau chưa nguôi, hằn in trong mắt buồn Khó lòng oán hận, đau đớn chỉ thoáng qua Tình chữ khó cân, lại còn đòi hỏi chân thành Nhớ mong vô vọng, đêm dài lạnh giá Nguyện một kiếp này, chẳng hề gặp lại nhau Hắn tựa tuyết ngàn thu, chẳng vướng bụi trần Mà ta như vết nhơ, dám bôi lên gương băng Tựa ánh trăng mờ, đọng lại nơi khóe mắt Dẫu có cố gắng, cũng không thể chạm tới Ta biết mình khờ, kẻ đáng chết vì động lòng Lời nguyền năm ấy, giờ đây đã ứng nghiệm rồi Máu đỏ thấm vai, nỗi đau nào sánh bằng Chỉ tiếc mối tình này, chẳng thể nói thành lời Khó lòng oán hận, đau đớn chỉ thoáng qua Tình chữ khó cân, lại còn đòi hỏi chân thành Nhớ mong vô vọng, đêm dài lạnh giá Nguyện một kiếp này, chẳng hề gặp lại nhau

Chương 8

14 phút

Lê Viên Phượng Khởi

Chương 8

15 phút

Gió Trăng Kinh Đô

Chương 10

16 phút

Quán Nam Kiến Khê

Chương 10

17 phút

Ta thay chị gái gả cho người thương

Chương 7

19 phút

Vui đón xuân quang

Chương 11

22 phút
Bình luận
Báo chương xấu