“Ngươi cũng đừng cảm thấy bản thân đáng thương. Tuổi thọ phàm nhân các người chỉ vỏn vẹn vài chục năm, có thể giúp tu tiên giả tăng tiến công lực cũng xem như phúc phận ba đời tu không nổi.”
Lời Thôi Phụ buông ra nhẹ tênh, tựa như sinh mệnh chúng tôi trong mắt hắn thực sự chỉ là cỏ rác rẻ mạt.
Kẻ vốn kh/inh thường tôi giờ lại mở lòng, hùng h/ồn kể lể nỗi bất mãn cùng oán h/ận chất chứa bao năm.
Huyền Văn Huyết Tinh số lượng cực ít, mấy chục năm mới cho ra vài giọt. Bảo vật quý giá như thế đương nhiên không dễ dàng ban phát.
Vì vậy Khai Sơn Tổ Sư Huyền Trần Tông đã đặt ra quy củ, ban tặng Huyền Văn Huyết Tinh phải dựa vào công tích đóng góp cho tông môn để đổi lấy.
Mà nhiệm vụ ki/ếm công tích phần lớn đều liên quan đến Huyết Quan Âm. Trong đó nhiệm vụ được săn đón nhất chính là được phái đến các vùng đất Nam Cương lập Phúc Nương Động nuôi dưỡng huyết cổ.
“Ta hao tâm tổn sức mới giành được nhiệm vụ này, không ngờ lại bị lão sư phụ dẫn đến cái nơi chim không thèm ị này! Sang năm là tròn một giáp rồi, vậy mà lượng kinh huyết thu được từ huyết cổ chưa đầy năm phần!”
Thôi Phụ tức gi/ận vung một đạo phong nhận, tảng đ/á phía xa vỡ tan tành.
“Thượng tiên, Dung Hoa còn một thắc mắc.”
Tôi không những không sợ hãi trước khí thế của hắn, ngược lại càng thêm quyết tâm.
“Nói đi!” Thôi Phụ vẫn còn đang kích động.
Tôi hắng giọng, chỉ ra kẽ hở trong lời hắn:
“Đông A tuy nhỏ nhưng thiếu nữ cũng không ít, thượng tiên đã gấp gáp cần kinh huyết, sao không giăng lưới rộng, lại phải mượn danh Phúc Nương để tìm từng người một?”
Câu hỏi này khiến Thôi Phụ bật cười:
“Ha ha ha, phàm nhân quả là phàm nhân! Kinh huyết Huyết Quan Âm cần đâu phải nữ tử tầm thường nào cũng cung cấp được? Phải là nữ tử đã được huyết cổ chọn mới có thể trở thành huyết nô, tức là Phúc Nương như ngươi nói.”
Quả nhiên là vậy. Giờ phút này tôi chẳng biết nên vui hay buồn cho những cô gái trong làng ngày đêm cầu khẩn mong thành Phúc Nương.
“Nếu chị tôi biết tôi thành Phúc Nương, chắc sẽ oán h/ận tôi đoạt mất cơ duyên của chị ấy.”
Không ngờ lời tự nói này lại lọt vào tai Thôi Phụ, hắn bắt tôi phải giải thích rõ ràng. Tôi đành kể hết chuyện mình và chị gái là song sinh.
Thôi Phụ nghe xong lại vô cùng phấn khích, hối thúc tôi nói ra nơi ở của chị gái. Tôi đành báo tin chị gái đã ch*t vì hộc m/áu sau khi uống "Kinh Như Triều".
“Tốt lắm, ngươi sợ ta bắt luôn chị ngươi về nuôi huyết cổ nên mới bịa chuyện chứ gì? Kinh Như Triều chỉ có công hiệu hoạt huyết, uống vào sao có thể ch*t được!”
Lời Thôi Phụ khiến tôi rối như tơ vò:
“Là Tống bà nói, bảo chị tôi uống Kinh Như Triều xong liền xuất huyết mà ch*t...”
“Tống bà nói?” Hắn trầm ngâm, “Không đúng. Nếu ngươi thực có chị em song sinh, cô ta tất nhiên cũng phải được huyết cổ chọn. Chuyện này kỳ quái, ta phải tự ra ngoài xem xét.”
Dứt lời, Thôi Phụ không ngoảnh lại bay về hướng cũ.
Khi bóng Thôi Phụ khuất xa, tôi chợt cảm ứng điều gì, vội vàng quỳ rạp xuống hướng bên trái:
Bóng người mờ ảo hiện ra, chính là lão giả râu trắng được Thôi Phụ gọi là sư phụ.
Bình luận
Bình luận Facebook