Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- ĐẠI NỘI "MẬT" THÁM
- Chương 11: HẾT
Hoắc Vô Lan ngự ngựa cầm đ/ao, hiên ngang đứng trên x/á/c quân th/ù: "Trẫm đặc biệt tới để thu phục toàn bộ lãnh thổ của nước ta, còn có... t.h.u.ố.c giải Cổ đ/ộc của các người."
Quân vương lân bang ngửa mặt lên trời cười lớn: "Mạng của ta còn sắp mất, ngươi còn muốn ta c/ứu người của ngươi sao?!" Hắn gào lên với đôi mắt đỏ ngầu: "G.i.ế.c đi! Dù ngươi có g.i.ế.c sạch chúng ta, ta cũng không bao giờ đầu hàng! Ta muốn người của ngươi phải tuẫn táng theo ta!"
Dưới chân tường thành, bách tính than khóc t.h.ả.m thiết. Họ không muốn c.h.ế.t. Nhưng tên Quân vương kia quá tà/n nh/ẫn, hắn ra lệnh cho bách tính nhặt vũ khí dưới đất lên, bắt họ làm bia đỡ đạn xông vào vòng vây của quân ta.
Hoắc Vô Lan vung đ/ao lệnh, quát lớn: "Chúng tướng nghe lệnh! Không được đả thương bách tính, hạ vũ khí thì không g.i.ế.c!"
Nào ngờ, bách tính bồng bế già trẻ lớn bé đồng loạt vứt bỏ vũ khí, chạy đến nấp dưới bóng cờ của quân ta. Một lão nhân da dẻ đen sạm bước tới trước mặt Hoắc Vô Lan, nói: "Lão thân biết giải Cổ đ/ộc."
Hoắc Vô Lan nhảy xuống ngựa: "Thật sao?"
Lão nhân chắp tay hành lễ, khí độ bất khuất: "Ngài không g.i.ế.c hại kẻ vô tội, là một vị nhân quân, cũng là một người tốt. Vì vậy, lão thân nguyện c/ứu người mà Ngài trân quý."
Trong cơn mê man, ta được bế lên, dựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp của Hoắc Vô Lan. Lão nhân cầm lấy cánh tay trần của ta, dùng sống đoản đ/ao cạo mạnh ba nhát. Từ hõm vai đến cổ tay lập tức hiện lên những vệt tím bầm. Ta đ/au đến nhíu mày, c.ắ.n răng không thốt ra một tiếng.
Cổ tay lão nhân xoay chuyển, dứt khoát rạ/ch một đường trên tay ta. Thấy dòng m.á.u đen ngòm phun ra, Hoắc Vô Lan kinh hãi gọi: "Đông Thanh!"
Ta muốn mở miệng bảo không sao, nhưng cổ họng thắt lại, nôn ra một ngụm m.á.u tươi lớn. Phổi phủ đ/au như x/é rá/ch, ta không thể mở nổi mắt. Lão nhân bị quan binh đ/è xuống đất, hét lớn: "Sắp được rồi!"
Thấy ta lại nôn thêm mấy ngụm m.á.u đen, Hoắc Vô Lan hốc mắt nứt ra vì xót xa. Đột nhiên, lão nhân reo lên: "Nôn ra rồi! Nôn ra rồi!"
Ta gắng gượng mở mắt, thấy giữa vũng m.á.u đen dưới đất là một con sâu lớn đỏ rực đang ngọ ng/uậy. Giây tiếp theo, nó bị c.h.é.m làm đôi, nằm im bất động.
Trong cơn hư ảo, ta nghe thấy tiếng Hoắc Vô Lan khẽ gọi: "Đông Thanh, Đông Thanh... Đệ không sao rồi. Không sao rồi..."
16.
Ta lại mơ thấy cha. Ông mỉm cười, vẫy tay với ta dưới rặng liễu xanh của tiết tháng Ba rực rỡ. Ta chạy tới, cười nói: "Cha ơi, đại th/ù đã báo!"
Ông nhìn ta đầy vẻ an lòng, rồi không quay đầu lại mà bước đi. Trong lòng ta đang dâng lên nỗi hụt hẫng thì bỗng nghe thấy phía sau có người gọi: "Đông Thanh."
Ta quay người lại, thấy Hoắc Vô Lan mặc thiết giáp đứng sau lưng. Huynh ấy mang dáng vẻ của chàng thiếu niên năm đó đã c/ứu ta. Gió hòa nắng ấm, trái tim ta lại được lấp đầy. Ta cười lớn, lao nhanh tới ôm chầm lấy huynh ấy.
Chậm rãi mở mắt, thế mà ta thực sự đang nằm trong lòng Hoắc Vô Lan. Chỉ có điều lúc này huynh ấy không mặc thiết giáp, nên cái ôm mới ấm áp và mềm mại đến thế. Huynh ấy nằm bên cạnh, cúi đầu nhìn ta, dùng chiếc cằm lún phún râu cọ vào gò má ta, giọng khàn khàn: "Tiểu Thố T.ử (thỏ con) ngủ suốt cả mùa Đông, cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi."
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ cổ đại khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
M/a TÔN KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI
Ta nhặt được một nhóc sói con mang về tông môn.
Nhóc sói này vô cùng có lanh lợi, thấu hiểu nhân tính. Khi ta hỏi muốn đặt tên là gì, nhóc ta liền tha tới một cuốn sách, dùng móng nhỏ chỉ vào hai chữ trên mặt giấy.
“Ứng Uyên? Ứng Uyên không được đâu, đây là danh tự của đại m/a đầu mà.”
Ta đưa tay xuống dưới “kiểm tra” một chút, x/á/c nhận nhóc ta quả thực có đủ bộ “vốn liếng” của một nam tử, “Ừm, giống đực.”
“Lông ngươi đen nhánh mượt mà thế này, thôi thì gọi là Đại Hắc đi!”
Nào ngờ sau này, ta lại bị một nam t.ử vận hắc y siết ch/ặt cổ tay, đ/è nghiến trên sập gụ mà gặm nhấm vùng cổ, “Đã bảo tên là Ứng Uyên, cái danh Đại Hắc kia là ngươi đang gọi ch.ó đấy à?”
Ta bị hôn đến mức thần trí mê muội, chẳng thốt nên lời.
Trời xanh ơi, sao hắn lại đúng thật là vị m/a đầu kia chứ!
Chương 1:
1.
Nhóc sói con dường như chẳng hề vừa lòng với cái danh tự ta đặt cho chút nào.
Đầu nhóc ta nghếch cao, đôi mắt nhắm nghiền, kh/inh khỉnh quay mặt đi hướng khác. Ta phì cười, đưa tay vò vò cái đầu nhỏ: “Ngươi có gì mà không hài lòng chứ, Đại Hắc nghe vừa kêu lại vừa dễ nuôi còn gì?”
Ta tóm lấy nó, lật ngửa bụng ra cho nằm phơi trên bàn, dùng ánh mắt trêu chọc nhìn chằm chằm vào "chỗ ấy" của nó, “Ngươi là sói đực, nếu là lang muội thì ta đã chọn cho cái tên nào thanh nhã hơn rồi, phận nữ nhi dù sao cũng cần đôi chút tư văn. Là đấng nam nhi thì đừng nên chấp nhặt mấy chuyện nhỏ này, Đại Hắc là cái tên ta tâm đắc nhất đấy!”
Đại Hắc bốn chân đạp lo/ạn xạ, cố sức vùng vẫy khỏi “m/a trảo” của ta để lật người lại, sau đó khép ch/ặt hai chân sau, che chắn “v*** n*** c**” thật kỹ lưỡng. Rõ ràng chỉ là một nhóc sói con, vậy mà ta lại nhìn thấy trong biểu cảm của nó thấp thoáng một tia... thẹn thùng phẫn uất?
Quả là nhặt được bảo vật rồi, một nhóc sói hiểu tính người nhường này, nói không chừng mai sau nó còn có thể tu luyện thành yêu, hóa thành hình người cũng nên.
Đại Hắc vẫn không cam lòng, lại tha cuốn sách kia tới trước mặt ta, dùng mũi hếch vào đúng trang cũ, móng nhỏ dừng lại ở một dòng chữ nhất định. Nó còn làm bộ làm tịch, nghiêm túc vỗ vỗ vào đó hai cái. Ta lắc đầu ng/uầy ng/uậy: “Không được, đã nói Ứng Uyên là tên của m/a đầu rồi. Nếu ta đặt tên này cho ngươi, sau này gọi ngươi giữa tông môn, các sư huynh lại tưởng ta có tư thông với m/a đạo thì khốn, không được, tuyệt đối không được.”
“Nghe lời ta, cứ gọi là Đại Hắc.”
“Đại Hắc? Đại Hắc ơi~~!”
Sau khi ta gọi liên tục đến năm bảy lần, nhóc sói mới hừ mạnh một tiếng từ mũi, cuối cùng như thể thỏa hiệp mà cúi đầu xuống, gầm gừ đầy miễn cưỡng, chậm chạp tiến lại dụi vào lòng bàn tay ta.
Thế này nghĩa là đồng ý rồi! Ta vui sướng bế thốc nó lên, đặt mấy nụ hôn rõ kêu lên bộ lông mềm mại. Đại Hắc có vẻ khá hưởng thụ, khoan khoái nheo đôi mắt lại, cái đuôi ngoe ng/uẩy liên hồi làm vạt áo ta nhăn nhúm hết cả.
2.
Đang lúc định bồi đắp tình cảm với Đại Hắc thì Đại sư huynh bất chợt ghé thăm. Huynh ấy bưng một chiếc hộp nhỏ, cúi đầu đưa bằng hai tay cho ta: “Sư... sư đệ, đây là quả Hồng Anh huynh đặc biệt tìm m/ua ở Lương Châu, biết đệ vốn hảo ngọt nên mang tới cho đệ nếm thử.”
Đại sư huynh là bậc quân t.ử khiêm nhường, đối đãi với các sư đệ đều vô cùng chu đáo, đặc biệt là với ta, huynh ấy lại càng thêm phần ưu ái. Duy chỉ có một nhược điểm, chính là da mặt quá mỏng.
Mỗi khi gặp mặt, huynh ấy không đỏ tai thì cũng đỏ cổ, cứ cúi gầm mặt chẳng dám nhìn thẳng vào ta, lời nói cũng hóa vụng về. Có lẽ vì ta là đệ t.ử thân truyền của Lâm Tiên Tông nên huynh ấy mới có đôi phần căng thẳng chăng?
Ta mỉm cười nhận lấy chiếc hộp, đặt lên bàn: “Đa tạ sư huynh. Chuyến đi Lương Châu lần này, huynh có thu hoạch gì không?”
“Chẳng có gì, nghe đồn m/a đầu tái thế, hành trình này chủ yếu là tới M/a vực thăm dò. Lương Châu nằm sát cạnh M/a vực, nếu lời đồn là thật thì nơi đó hẳn đã sinh linh đồ thán, nhưng hiện tại xem ra chỉ là lời đồn… Khoan đã, nó đang làm gì vậy? Mau dừng tay! Dừng lại ngay—!”
Ngay sau tiếng hét kinh hãi của Đại sư huynh là âm thanh hộp gỗ rơi sầm xuống đất. Ta ngoái đầu nhìn lại, chiếc hộp tinh xảo đã vỡ làm đôi, những quả chín mọng đỏ tươi lăn lóc khắp sàn.
“Hung thủ” Đại Hắc đang cao ngạo nhảy từ trên bàn xuống bằng dáng vẻ tao nhã, chậm rãi bước tới trước những quả chín. Trước bàn dân thiên hạ, nó nhấc chân lên, “bẹp” một phát giẫm nát quả Hồng Anh, sau đó còn nhếch mép hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy kh/inh khỉnh khi vẩy vẩy cái chân nhỏ.
Ta: “...”
Đại sư huynh hai tay ôm đầu, thảng thốt: “Cái gì đây, nó vừa làm cái gì thế này! Đó là quả huynh đã tốn năm mươi vàng, dày công tìm ki/ếm mới có được... vậy mà nó... nó cứ thế giẫm nát của huynh rồi?”
Sư huynh chắc là gi/ận đến mức cực điểm nên nói năng bỗng chốc lưu loát hẳn lên. Ta vội vàng dỗ dành: “Sư huynh bớt gi/ận, nhóc sói này đệ mới nhặt về nên chưa thông hiểu sự đời, để đệ thay nó tạ lỗi với huynh...”
“À, tạ lỗi thì không cần, nhưng mà nó... biểu cảm kia là sao chứ, có phải nó đang m/ắng huynh không?” Sư huynh lại trợn mắt chỉ vào Đại Hắc: “Nó chắc chắn là đang m/ắng huynh!”
Quay lại nhìn, Đại Hắc ngẩng cao đầu, liếc mắt dùng lỗ mũi hướng về phía sư huynh, bộ dạng “thiên hạ này ta là bá chủ, bọn ngươi chỉ là đám kiến cỏ” vô cùng hống hách.
Ta: “..."
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook