Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhớ tới một lời đồn từng nghe qua.
Người đã khuất nếu quá lo lắng cho người thân còn sống của mình.
Linh h/ồn của họ sẽ quay lại nhân gian.
Mà chính bản thân họ sẽ không nhận ra có điều gì bất thường.
Nhưng anh trai lại nhớ rõ mình đã ch*t rồi.
Hơn nữa còn luôn hỏi tôi có ở bên người hay xen vào chuyện người khác đó hay không.
Sao tôi có thể thích một người chẳng liên quan chứ.
Người tôi yêu nhất là anh mà.
Tôi từng nghĩ có lẽ giấc mơ này sẽ kéo dài rất lâu.
Lâu đến mức tôi có thể từ từ để anh biết rằng thật ra tôi thích anh.
Ban đầu còn sợ anh không chấp nhận nổi.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý rất lâu.
Dự định sẽ tỏ tình vào đúng ngày sinh nhật mình.
Bởi vì vào ngày đó anh trai luôn rất dễ nói chuyện.
Nhưng hình như giấc mơ đã tỉnh rồi.
Là tôi phát đi/ên sao?
Rõ ràng tôi nhìn thấy cả một bàn thức ăn đã ng/uội lạnh.
Mùi vị giống hệt trong ký ức.
Có phải nếu tôi tiếp tục không ngoan.
Anh trai sẽ lại quay về không?"
11
"Thế nào gọi là phát sinh vấn đề hậu mãi? Tôi có phải chủ shop online đâu?"
Chưa đầy một năm sau khi trở về.
Trợ lý hệ thống lại tìm đến tôi.
Nó ngắn gọn súc tích giải thích mục đích chuyến này.
Đại khái là sau khi tôi rời đi được hai tháng.
Thẩm Chi Nam lập tức bắt đầu tìm ch*t trở lại.
Hơn nữa còn nghĩ ra nhiều cách hơn trước.
Thậm chí từng tự nh/ốt mình trong một căn nhà ở ngoại ô rồi phóng hỏa.
Chỉ sợ lính c/ứu hỏa đến quá nhanh mà c/ứu được mình.
Nhưng sức mạnh can thiệp của cốt truyện sẽ không để nó toại nguyện.
"Năm đó chẳng phải chính các người nói khuynh hướng t/ự s*t đã biến mất rồi sao?"
Tôi lạnh lùng nhìn cỗ máy ch*t ti/ệt trước mặt.
Chuyện năm đó nó chẳng hỏi han gì đã tống tôi trở về, tôi vẫn nhớ như in.
【Sau khi cấp trên thảo luận, hiện đưa ra hai phương án.】
【Phương án một: Xóa bỏ Thẩm Chi Nam và nhập một nhân vật mới.】
【Phương án hai: Sắp xếp lại cốt truyện cho Thẩm Chi Minh, để tiến hành chăm sóc lâu dài đối với Thẩm Chi Nam.】
【Xin hãy lựa chọn.】
Mẹ nó chứ.
Căn bản không có lựa chọn nào cả!
Tôi đ/ấm thẳng vào nút đồng ý của phương án hai.
Giây tiếp theo.
Trước mắt lại xuất hiện Thẩm Chi Nam bệ/nh tật tiều tụy.
Nó dựa vào ghế sofa như một vũng bùn nhão, ngồi bệt dưới đất.
Dưới chân đầy những chai bia rỗng.
Trên bàn trà là một hộp th/uốc vừa mới bóc.
"Lại nằm mơ rồi sao?"
"Anh à..."
"Em lại mơ thấy anh rồi..."
Bốp.
"Đáng đời lắm!"
Vẫn là động tác quen thuộc.
Tôi thành thạo t/át văng viên th/uốc trong miệng nó ra.
Đang định cho thêm phát thứ hai để nó tỉnh táo hơn.
Ai ngờ nó như phát đi/ên.
Bất chấp tất cả đ/è tôi xuống dưới.
Còn muốn cắn tôi nữa?
Nhớ lại cảnh lần trước nó cắn rá/ch môi mình.
Tôi liều mạng giãy giụa.
Trong lòng thầm nghĩ lần này nhất định phải cho nó biết hậu quả của việc động tay với anh trai là gì.
Nhưng thứ rơi xuống lại là một nụ hôn.
Rất nhẹ.
Vô cùng thành kính.
Ngay cả đầu lưỡi cũng không dám đưa ra.
Chỉ ngốc nghếch áp môi lên môi tôi rồi cọ cọ.
Trong đầu tôi chợt hiện lên những "mật ngữ bình luận" mà mình từng học cấp tốc ở khu nghỉ ngơi.
Ý của bọn họ là...
Thẩm Chi Nam là gay.
"Đệt!!!"
"Chẳng lẽ tôi bẻ cong nó rồi?!"
"Nhưng ông đây là trai thẳng mà!!!"
12
"Đau! Thật đấy... Á... Thẩm Chi Nam!"
Khi nhớ ra xu hướng tính dục của Thẩm Chi Nam.
Đồng thời nhận ra mình đang bị nó ép xuống.
Chương 11
8
Chương 13
Chương 170: Cứu Người
Tình báo có thể công khai: Nguỵ nhân trưởng thành
Chương 15
Chương 8
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook