Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
11.
Hoắc Vô Lan đi biền biệt cả ngày trời. Khi về phủ cũng chẳng thèm đếm xỉa đến ta. Hắn vẫn hỏi han quản gia về chuyện ăn uống của ta, rồi tăng thêm người canh gác quanh ta suốt ngày đêm.
Đến ngày thứ ba, ta rốt cuộc nhịn không nổi: "Hoắc Vô Lan, ta đ/au!"
Bờ vai đang quay lưng về phía ta lập tức căng cứng. Hắn quay người lại, bế xốc ta lên: "Quản gia! Truyền đại phu!"
Ta vội vàng quàng tay ôm cổ Hoắc Vô Lan: "Không cần đại phu! Huynh là t.h.u.ố.c giảm đ/au của ta rồi!"
Hoắc Vô Lan thấy thần sắc ta vẫn bình thường, liền đặt ta xuống: "Thẩm Đông Thanh, dọa người vui lắm sao?"
Ta ôm ch/ặt cổ hắn không buông: "Huynh không thèm nhìn ta, lòng ta đ/au."
Hoắc Vô Lan bất lực, lại cúi xuống bế ta lên: "Kể từ khoảnh khắc đệ nói với ta rằng đệ trúng đ/ộc, lòng ta đã đ/au rồi."
Tựa như tim bị lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m thấu, dòng m.á.u chảy ra ấm nóng nhưng cổ họng lại đắng ngắt. Ta nở một nụ cười mà mình tự cho là rạng rỡ nhất: "Đừng đ/au nữa, ta sẽ cố gắng xem có thể 'đi ngoài' ra con sâu đ/ộc đó không."
Hoắc Vô Lan nhíu mày: "..." Hắn véo má ta một cái, lắc đầu cười khổ: "Được, chúng ta cùng cố gắng."
Hoắc Vô Lan thu lại nụ cười, trầm giọng: "Mẫu phi vừa nhận được tin, thời gian trước có mấy chính khách láng giềng vào cung, mang tặng Hoàng thượng rất nhiều thứ kỳ quái. Ta đã bí mật phái người sang nước láng giềng thám thính chuyện Cổ đ/ộc. Nhưng kể từ ngày đệ tr/ộm t.h.u.ố.c về, sức khỏe và tinh thần của Hoàng thượng ngày một sa sút. Ta nghi ngờ, thứ mà đệ tr/ộm không phải t.h.u.ố.c giải của đệ, mà là... t.h.u.ố.c giải của hắn."
Đúng vậy. Xuân Dược mất đi có thể chế lại, không đến mức phải tr/a t/ấn dã man cung nhân, càng không thể ảnh hưởng đến thể x/á/c lẫn tinh thần như vậy. Chẳng lẽ... Hoàng thượng bị nghiện t.h.u.ố.c rồi?!
Ta gật đầu: "Rất có khả năng."
Hoắc Vô Lan cười lạnh, giọng điệu thong dong: "Vậy thì ta sẽ dùng mạng của hắn để đổi lấy mạng của đệ!"
12.
Suy đoán của chúng ta không sai. Thám t.ử mà Hoắc Vô Lan phái đi báo tin rằng nước láng giềng quả thực có Cổ đ/ộc, và hơn thế nữa, nơi đó còn sản sinh ra loại t.h.u.ố.c khiến người ta mê muội đến nghiện.
Ngày thứ tư, Hoàng thượng bắt đầu co gi/ật toàn thân, đêm không thể chợp mắt. Đám Ngự y đều bó tay chịu c.h.ế.t, bị tên cẩu Hoàng đế đi/ên lo/ạn g.i.ế.c sạch không còn một mống. Triều chính hoang phế, mấy vị trung thần can gián đều bị đuổi thẳng ra khỏi điện. Bá quan phẫn nộ, oán than dậy đất.
Ta mang theo Đan Thư Thiết Khoán, cùng Hoắc Vô Lan tiến cung. Nhưng Hoàng đế lúc này đã chẳng còn thiết tha gì với tấm lệnh bài miễn c.h.ế.t ấy nữa. Nói chính x/á/c hơn, hắn đã mất hết hứng thú với vạn vật trên đời này.
"Cút!" Tiếng gầm gừ khàn đặc của Hoàng thượng hòa lẫn với tiếng gốm sứ vỡ vụn truyền ra ngoài cửa: "Trẫm không cần gì hết! Trẫm chỉ cần t.h.u.ố.c của Trẫm... Người nước láng giềng sao vẫn chưa tới? Sao vẫn chưa tới hả!"
Tẩm cung tối tăm mịt m/ù, khắp nơi là mảnh vỡ ngổn ngang. Hoắc Vô Lan dẫn ta chậm rãi bước vào, thấy Hoàng đế đang cuộn tròn trong góc long sàng. Hắn nhìn thấy Hoắc Vô Lan, đôi đồng t.ử đục ngầu đảo liên tục: "Hoắc Vô Lan! Là ngươi đã tr/ộm t.h.u.ố.c của Trẫm!"
Ngay sau đó, Hoắc Vô Lan thong thả lấy từ trong n.g.ự.c ra hai bình sứ. Trong phút chốc, Hoàng thượng như hổ đói vồ mồi, vươn tay chộp lấy bình sứ trắng. Quả nhiên, bình này là "th/uốc" của hắn.
Khoan đã, vậy có nghĩa là... ta đã ăn hai viên Xuân Dược sao?! Hèn chi...
Hoắc Vô Lan xoay người như đang trêu đùa một con chó, khiến Hoàng thượng vồ hụt. Hắn ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Hoắc Vô Lan c/ầu x/in: "Ngươi đưa nó cho Trẫm... ngươi muốn gì Trẫm cũng cho!"
Hoắc Vô Lan nhìn xuống hắn, lạnh lùng nói: "Đưa t.h.u.ố.c giải Cổ đ/ộc cho ta."
Hoàng thượng suy sụp: "Trẫm cũng không có, người nước láng giềng chỉ đưa Cổ đ/ộc, căn bản không hề đưa t.h.u.ố.c giải cho Trẫm!"
Sắc mặt Hoắc Vô Lan bỗng chốc lạnh lẽo thấu xươ/ng, hắn bóp nghẹt cổ Hoàng thượng nhấc bổng lên: "Ngươi muốn c.h.ế.t!"
G.i.ế.c Vua đoạt vị vốn chẳng phải là điều được hậu thế ca ngợi. Ta đặt tay lên vai hắn, khẽ nói: "Bây giờ không phải thời cơ tốt để g.i.ế.c hắn."
Sát ý ngập tràn quanh thân Hoắc Vô Lan, nhưng ánh mắt hắn nhìn ta lại đầy bi thương: "Hôm nay ta nhất định phải b/áo th/ù cho cha đệ!"
Nói xong, hắn vứt Hoàng thượng sang một bên, dắt ta lao ra khỏi cửa cung. Khi lên ngựa, ta mới phát hiện bên trong cung thành đã dày đặc thiết kỵ. Hoàng thượng bất chấp tất cả đuổi theo, lăn lộn gào khóc t.h.ả.m thiết.
Ta ôm ch/ặt lấy eo Hoắc Vô Lan, khi tựa đầu vào lưng hắn, ta nghe thấy nhịp tim đ/ập mãnh liệt của hắn.
"Hoắc Vô Lan, sinh t.ử có số." Đừng cưỡng cầu quá.
Hoắc Vô Lan giơ roj, quất mạnh vào không trung tạo nên một tiếng n/ổ vang dội. Lồng n.g.ự.c hắn chấn động: "Thẩm Đông Thanh, ta không tin mệnh. Nhưng vì cái mạng của đệ, dù là Ý Trời, ta cũng phải đấu một trận tới cùng!"
13.
Chúng ta đi thẳng tới khu phố xá sầm uất, náo nhiệt nhất kinh thành.
Hoàng đế lếch thếch, mặt mày lấm lem đi theo phía sau. Bộ long bào màu vàng minh hạnh giờ đây bẩn thỉu, rá/ch nát t.h.ả.m hại. Hắn chẳng mảy may để tâm đến tiếng kêu la hay những ngón tay trỏ trỏ trỏ của bách tính, cứ thế quỳ sụp xuống trước mặt ta và Hoắc Vô Lan.
"Hiền đệ, Trẫm xin đệ, đưa t.h.u.ố.c cho Trẫm... Trẫm nhường ngôi vị cho đệ, dâng cả giang sơn này cho đệ!"
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook