Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi xoa trán, tức đến bật cười.
Lục Tranh coi tôi là bảo mẫu chắc? Trước khi “nghỉ việc” còn phải bàn giao cho bảo mẫu nhiệm kỳ sau nữa.
Nhưng nhớ tới đầu gối anh ta có tật đ/au, tôi vẫn quyết định làm người tốt một lần.
Tôi trả lời: 【Để tối tôi gửi cho cậu một bản ghi chú.】
Tiểu Dịch: 【Cảm ơn anh trai~】
5
Đèn đỏ, Thạch Canh Lễ nghiêng đầu, tỉ mỉ quan sát tôi.
Không báo trước, anh đột nhiên hỏi: “Ngụy Ương, anh xếp hàng tới lượt chưa?”
Tôi bật cười: “Học trưởng, đừng nói với em là bốn năm qua anh vẫn chờ em chia tay nhé?”
Đôi mày mắt tuấn tú của anh hơi nhướng lên, thản nhiên thừa nhận: “Ừ.”
“Chưa từng yêu ai lần nào sao?”
“Chưa từng.”
“Không hợp lý nha, bên này đầy trai tóc vàng mắt xanh đẹp thế cơ mà.”
“Ngụy Ương, em từng nghe câu này chưa? Năm thiếu niên mà gặp người quá đỗi kinh diễm, quãng đời còn lại sẽ chẳng thể an yên.”
“Học trưởng, anh nói quá rồi. Em bình thường lắm, bạn trai cũ còn hay bảo em làm màu, lắm chuyện.”
Thạch Canh Lễ cụp mắt cười, buông một câu chẳng hợp chút nào với khí chất của anh:
“Vậy là hắn m/ù, nên giờ mới là bạn-trai-cũ.”
Tôi không biết đáp sao, đành cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại như trốn tránh.
Tiểu Dịch vừa đăng một bài trong vòng bạn bè.
Dưới bầu trời đêm rực rỡ pháo hoa, cậu trai g/ầy gò kiễng chân hôn lên má người đàn ông cao lớn.
Chú thích là:
【Cảm ơn Lục tổng đã thắp sáng cả thành phố bằng pháo hoa vì em, kỷ niệm ngày thứ bảy chúng ta bên nhau.】
Ánh sáng quá tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của Lục Tranh.
Nhưng lại vô cớ nhớ tới đêm đó, hai người dính lấy nhau, vì đứng không vững mà liên tục đụng vào cánh cửa.
Hóa ra, tim không phải đ/au một lần là có thể miễn nhiễm.
Mỗi nhát d/ao có một lưỡi sắc riêng, chính x/á/c cứa vào từng chỗ mềm yếu khác nhau.
Nỗi buồn không tên bỗng ập tới, khiến lồng ng/ực tôi nghẹn lại, hô hấp khó khăn.
Tôi hình như… sắp phát bệ/nh rồi.
Cơn bứt rứt vô cớ dâng lên trong lòng, tôi liều mạng gi/ật tóc mình, cố dùng đ/au đớn để ép bản thân bình tĩnh lại.
Từ sau khi cha mẹ qu/a đ/ời, tôi mắc trầm cảm nặng và rối lo/ạn lo âu.
Những năm qua vẫn luôn uống th/uốc, đã rất lâu rồi không tái phát.
Nhưng lần này rời nhà, nghĩ sẽ dứt khoát với Lục Tranh, ngay cả th/uốc anh ta m/ua cho tôi tôi cũng không mang theo.
Bảy ngày không uống th/uốc, cộng thêm mấy ngày nay chịu quá nhiều kí/ch th/ích, tôi lúc này đột nhiên rơi vào bờ vực sụp đổ.
Thạch Canh Lễ vội tấp xe vào lề đường.
Vẻ mặt căng thẳng giữ ch/ặt tay tôi đang tự làm đ/au mình: “Ngụy Ương, em sao vậy?”
Tôi mở đôi mắt đỏ ngầu, nhìn người đàn ông phong nhã đoan chính trước mặt."
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 13
Chương 4
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook