Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Thai nhi báo thù
- Chương 3
Ngày hôm sau, tôi chuẩn bị lo hậu sự cho bà nội. Nhưng từ khi nghe nói bà nội trúng tà, dân làng đều không dám đến giúp. Trưởng làng đành phải đến từng nhà năn nỉ mời.
Chỉ có vợ trưởng làng giúp tôi lau rửa, thay quần áo cho bà.
Cỗ qu/an t/ài này, lúc bà còn sống đã sớm tự mình sắm sẵn.
Bà từng nói: "Sống đến tuổi này, sống ch*t đã coi nhẹ từ lâu. Lo liệu trước việc hậu sự, đến lúc đi, Ni nhi của tôi mới lo chu toàn cho tôi."
Bà thật sự suy xét hết mọi bề.
Buổi chiều, thằng Trụ thực sự mời được một đạo sĩ, là một thanh niên rất trẻ.
Đạo sĩ nói: "Tôi tên Huyền Hạc, ở Bạch Vân Quan cách đây ba mươi dặm. Vì sư phụ không có ở quán, nên tôi đến xem."
Nghe tin có đạo sĩ đến, dân làng đều chạy đến xem náo nhiệt.
Tôi dẫn anh ta đến trước qu/an t/ài bà nội.
Trong quan, bà nội tuy đã nhắm mắt, nhưng mặt vẫn xanh xám, ấn đường tái đen, trông chẳng chút an tường.
Huyền Hạc hơi chau mày, rũ mắt xem xét tình trạng bà, đưa hai ngón tay nhẹ nhàng khám lòng bàn tay bà. Sau đó, lấy từ túi vải một chiếc gương bát quái, đi một vòng quanh quan.
Cũng phải nói, dù trông trẻ tuổi. Nhưng anh trầm tĩnh, từng động tác ra dáng lắm.
Trưởng làng tiến lên một bước, dường như muốn nói gì.
Anh ta lắc đầu, bình tĩnh nói: "Thân thể người đã khuất không có tà m/a, để linh cữu ba ngày, rồi nhập thổ an táng."
Dân làng đều thở phào nhẹ nhõm.
"Không có tà m/a, chúng ta yên tâm tiễn bà Điền đi."
"Bao nhiêu người trong làng được bà đỡ đẻ, phải lo tiễn bà cho tốt."
Trưởng làng chỉ huy dân làng tỏa ra, mỗi người đi chuẩn bị lo liệu.
Huyền Hạc gọi tôi lại, đi ra phía sau qu/an t/ài, dán một tờ bùa chu sa lên đáy quan.
"Bùa này không được tháo xuống, theo quan nhập thổ, có thể giữ yên ổn cho bà cô."
Tim tôi vô cùng thấp thỏm. Nghe vậy, thực tế chẳng phải như lời anh vừa nói. Rốt cuộc bà đã gặp phải chuyện gì?
Đang suy nghĩ, Huyền Hạc đưa cho tôi một tấm thẻ gỗ.
"Đây là thẻ gỗ đào, cô đeo trong người. Đỡ đẻ dẫn h/ồn, âm khí nặng, vật này sẽ tránh tà."
Tôi gật đầu, nhận lấy thẻ gỗ đào.
Thấy anh toan bước đi, tôi hỏi câu ấy: "Đạo trưởng, bà nội tôi rốt cuộc ch*t như thế nào?"
Anh không ngoảnh lại, chỉ ném lại một câu: "H/ồn không còn, người là ch*t."
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook