NGƯỜI TÌNH ĐỊNH MỆNH

NGƯỜI TÌNH ĐỊNH MỆNH

Chương 17 - HOÀN

14/04/2026 14:58

(NGOẠI TRUYỆN)

Theo thông lệ của tinh cầu Quỳnh Cổ, khi Hộ vệ quan đi thăm hữu nghị các hệ tinh hà khác, phu nhân Hộ vệ quan lẽ ra phải đi cùng. Thế nhưng trong chuyến công du lần này, Nhan Tín có vẻ không hề có ý định để tôi đi theo.

Tôi đứng trong phòng thay đồ chọn quần áo, hỏi anh bộ nào trông đoan trang nhã nhặn, anh ngồi trên ghế bành, vẻ mặt chẳng mấy để tâm, tùy tiện chỉ tay vào một bộ. Nó chẳng liên quan gì đến hai chữ "đoan trang" cả, "Em nên đi đôi giày nào?"

Tay của Nhan Tín gõ từng nhịp vô định lên thành ghế, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: "Màu xanh lá đi."

Tôi đem bộ đồ anh vừa chọn ném thẳng vào người anh, lúc này anh mới sực tỉnh h/ồn, "Váy đỏ giày xanh, anh tự nhìn đi, thế này mà đẹp à?"

Nhan Tín dường như nhận ra tôi đang gi/ận, anh điều chỉnh tư thế ngồi, nghiêm túc lên tiếng: "Em có muốn đi đến các hệ tinh hà khác không?"

Tôi ngồi bệt xuống tấm t.h.ả.m ngay trước mặt anh, ngước đầu hỏi: "Chẳng phải đây là thông lệ của tinh cầu Quỳnh Cổ sao?"

"Ta chỉ muốn biết ý nguyện của em, những thứ khác không quan trọng." Anh dừng lại một chút rồi bổ sung: "Em nên hiểu rằng, ta không muốn em bị gò bó bởi bất cứ điều gì. Nếu em không muốn đi, thông lệ cũng có thể bị phá bỏ."

Tôi đem suy nghĩ thật lòng nói cho anh nghe: "Thật ra em hơi sợ những cảnh giao thiệp như vậy." Đối với một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình bình thường, những cuộc hội kiến long trọng thế này vốn chỉ thấy trên tivi. Nghĩ đến việc mình trở thành nhân vật chính của buổi hội kiến, lòng bàn tay tôi đã rịn đầy mồ hôi vì lo lắng.

Nhan Tín kéo tôi đứng dậy, để tôi ngồi lên đùi anh. Anh mân mê những ngón tay của tôi, trầm giọng: "Ta biết."

Tôi ngơ ngác, sao anh lại biết tôi sợ.

"Từ lúc biết ta sắp đi công du, em ngủ không ngon giấc, quần áo giày dép túi xách cũng m/ua nhiều hơn hẳn, có thể thấy em đang rất căng thẳng. Ta không muốn em phải căng thẳng như vậy."

Tôi hôn lên má Nhan Tín: "Cảm ơn anh đã nhìn thấu sự hoảng lo/ạn trong lòng em."

"Vậy em có đi không?" Anh hỏi.

"Em không đi có được không?"

Nhan Tín kiên định gật đầu: "Dĩ nhiên là được." Anh hôn lên ngón tay tôi, giọng điệu mang theo chút hối lỗi: "Ta có trách nhiệm phải chăm sóc cảm xúc của em, khiến em thấy lo âu là lỗi của ta."

"Khi nào anh xuất phát?"

"Một tuần nữa."

Lúc Nhan Tín rời đi, trời đang đổ mưa. Anh không cho tôi xuống lầu tiễn, tôi đứng ở độ cao bốn trăm tám mươi mét, nhìn chiếc xe của anh biến mất giữa không trung.

Đêm qua lúc tôi đang sắp xếp quần áo cho anh, xếp được một nửa thì anh kéo tôi lên giường, áp sát người tới.

Ngay sau đó, những nụ hôn nóng bỏng cứ thế rơi xuống. Anh thì thầm bên tai tôi: "Em có nhớ ta không?"

"Có."

"Em định nhớ ta bao nhiêu lần?"

"Nhiều hơn số lần anh nhớ em."

Nhan Tín nghe xong thì ghé sát tai tôi cười khẽ, đầy mãn nguyện: "Phải ngoan ngoãn đợi ta về đấy."

Mỗi ngày tôi đều nhận được tin nhắn từ Nhan Tín, thỉnh thoảng hình ảnh toàn ảnh của anh còn hiện lên đột ngột. Tình trạng này kéo dài cho đến tận ngày anh trở về.

Sau khi kết thúc chuyến thăm, Nhan Tín đã một mình quay về trước. Anh nói do anh lái xe quá nhanh, những người khác không theo kịp nên phải về muộn hơn hai ngày.

Nhan Tín vây lấy tôi giữa hai cánh tay, cúi đầu dùng ch.óp mũi cọ nhẹ vào mũi tôi, tràn đầy sự dịu dàng quyến luyến: "Em lừa ta."

Tôi ngẩn người, lập tức phản bác: "Em lừa anh cái gì?"

Nhan Tín thản nhiên nói: "Em không thể nào nhớ ta nhiều hơn số lần ta nhớ em được. Bởi vì từng giây từng phút ta đều đang nghĩ về em, em không thể kéo dài thời gian ra, nên không thể nào nhớ nhung nhiều hơn ta được."

Tôi nhìn vào mắt anh và hoàn toàn chìm đắm trong đó. Trái tim vì lời nói của anh mà đ/ập lo/ạn nhịp không thôi. Nếu trái tim là một đại dương mênh m.ô.n.g, thì ngay lúc này chắc chắn đang có một trận sóng thần càn quét qua.

Tôi tin rằng, tình yêu sẽ khiến con người ta trở nên dũng cảm hơn. Tôi hứa với anh: "Chuyến công du lần tới, em sẽ đi cùng anh."

(Hoàn)

Dưới đây là một bộ linh dị khác mà Quẻ đã up trên MonkeyD ạ:

TIỆM CẦM ĐỒ THẦN KỲ

Tôi vô tình lạc vào một phòng livestream tiệm cầm đồ. Chủ tiệm ở đó vừa chảnh vừa đ/ộc mồm đ/ộc miệng.

[Chủ tiệm ơi, tôi muốn dùng 10 cân mỡ thừa đổi lấy nhan sắc khuynh thành!]

"Đây là tiệm cầm đồ, không phải lò mổ."

[Chủ tiệm, tôi muốn dùng khả năng hóng hớt cả đời để đổi lấy năng lực ki/ếm tiền.]

"Tuổi thì trẻ mà mơ thì đẹp."

Tôi chợt nhớ đến mấy trò đùa trên mạng, cũng hưng phấn nhảy vào bình luận: [Chủ tiệm, tôi nguyện dùng khả năng sinh sản để đổi lấy hai trăm triệu!]

Hắn liếc màn hình một cái: "Xin lỗi, tiệm này không làm ăn lỗ vốn."

Tôi: ?

Ý gì đây? Chê con cháu đời sau của tôi cộng lại cũng không ki/ếm nổi hai trăm triệu chắc!

1.

Vô tình, tôi lướt trúng một phòng livestream. Cái tên nghe khá kêu: "Tiệm Cầm Đồ Cái Gì Cũng Không Có".

Mang theo tâm trạng tò mò nhấn vào xem, bên trong náo nhiệt đến không ngờ. Có người muốn cầm 10 cân mỡ, có người muốn cầm khả năng hóng hớt.

Lại còn có một ca khó đỡ hơn: [Chủ tiệm, tôi dùng bộ đề '5 năm luyện thi Đại học, 3 năm mô phỏng' quý giá nhất của mình để đổi lấy một suất vào Thanh Hoa, được không?]

Tôi cười suýt sặc, đứa trẻ này đúng là kỳ tài!

Chủ tiệm lại tỏ ra rất bình tĩnh, hắn quét mắt nhìn màn hình rồi nghiêm túc đáp: "Bộ đề thì không được, nhưng 'năng lực học tập' thì có thể."

Nếu thực sự cầm cố năng lực học tập, chẳng phải sẽ biến thành một đứa ngốc học gì cũng không vào sao!

Dưới phần bình luận toàn là tiếng "hahaha", đứa trẻ kia cũng thật lớn mật: [Dù sao tôi cũng chẳng có năng lực học tập, đồng ý, đồng ý, tôi đồng ý!]

Tôi thấy trò này khá vui, cũng phong trào gửi một dòng: [Chủ tiệm, tôi muốn dùng khả năng sinh sản để đổi lấy hai trăm triệu!]

Khóe môi chủ tiệm khẽ nhếch: "Xin lỗi, tiệm này không làm ăn lỗ vốn."

Ý gì hả?! Chê con cháu đời sau của tôi không ki/ếm nổi hai trăm triệu chứ gì!

Mở cái livestream cầm đồ mà cứ làm như mình là nam chính trong Tiệm Cầm Đồ Số 8 không bằng.

Tôi tiện tay tặng luôn cho hắn một phiếu báo cáo, chần chừ một giây thôi cũng là không tôn trọng tổ tiên và con cháu đời sau của mình!

Sau đó, tôi cũng chẳng để tâm đến chuyện này nữa.

Không ngờ hai tháng sau, lúc đang đi ăn cơm, tôi chợt nghe mấy người bên cạnh bàn tán nhỏ: "Mọi người nghe tin gì chưa, ở Thanh Hoa có một tân sinh viên năm nhất, vừa nhập học trí tuệ đã sụt giảm đột ngột, dạy gì cũng không biết, cuối cùng bị phụ huynh đón về rồi."

"Cho nên mới nói, giáo d.ụ.c nhồi nhét thực sự không ổn mà..."

Đoạn sau họ nói gì tôi không nghe rõ nữa, cả người cứ ngẩn ra. Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh vị cư dân mạng đòi dùng bộ đề đổi lấy suất vào Thanh Hoa ngày hôm đó. Dù trong lòng nghĩ chuyện này là không tưởng, nhưng tôi vẫn theo bản năng mở ứng dụng ra tìm ki/ếm phòng livestream tiệm cầm đồ kia.

Số người xem không nhiều, chỉ vỏn vẹn 18 người.

Tôi vừa mới vào, chủ tiệm đã cười, "Ồ, đây chẳng phải là cô nàng lần trước giao dịch thất bại, vì thẹn quá hóa gi/ận mà tiện tay báo cáo tôi đó sao?"

Cái trí nhớ của người này tốt đến mức nào vậy. ID từ hai tháng trước mà hắn vẫn còn nhớ rõ!

Tôi do dự hồi lâu mới gõ vào khung bình luận: [Cầm cố năng lực học tập để vào Thanh Hoa, thực sự đã giao dịch thành công rồi sao?]

Nam chủ tiệm có lẽ không ngờ tôi sẽ hỏi câu này. Hắn nhướng mày, khẽ ừ một tiếng. Sau đó hỏi ngược lại tôi: "Sợ rồi à?"

Tất nhiên là không!

Tôi vội vàng gửi: [Tôi cũng có thứ muốn cầm, lần này là thật lòng thật dạ.]

"Nói nghe xem."

Ngón tay tôi gõ trên bàn phím lạch cạch: [Tôi muốn cầm cố toàn bộ sự nghiệp của mình, đổi lấy một cái 'đùi vàng' có thể nuôi tôi cả đời, ăn sung mặc sướng không phải lo nghĩ.]

Nghĩ một chút, tôi bổ sung thêm một câu: [Tôi thấy đùi của anh trông cũng 'vàng' lắm, có thể cho tôi ôm một cái không?]

Giây tiếp theo.

"Xin lỗi, bạn đã bị chủ phòng cấm ngôn."

Tôi: ?

Gì vậy, chơi không đẹp à!

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 14:58
0
14/04/2026 14:58
0
14/04/2026 14:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu