Thịt Cừu Non Trong Giếng

Thịt Cừu Non Trong Giếng

Chương 10

28/09/2025 12:07

Chú út trợn mắt, gầm lên: "Ông vừa nói cái gì?"

Chú út nắm lấy áo ông tôi, đá/nh ông tôi một cái đ/au điếng.

Bà tôi m/ắng: "Chính ông đã hại ch*t Huyền Huyền! Đồ s/úc si/nh!"

M/áu chảy ra từ khóe miệng ông tôi, ông tôi lắp bắp: "Tôi không hại ch*t Huyền Huyền, tôi không làm thế!"

"Đừng nói nhảm với ông ta, báo cảnh sát đi!"

Chú út chộp lấy điện thoại báo cảnh sát.

Ông tôi van nài: "Huyền Huyền là cháu đích tôn của tôi, tôi sao nỡ hại cháu mình chứ? Sao các người không tin tôi?"

Chú út nghiến răng: "C/âm miệng!"

Vài phút sau, xe cấp c/ứu và xe cảnh sát tới nơi.

Thím út được khiêng lên cáng y tế.

Chú út ôm th* th/ể cứng đờ của Huyền Huyền, gào thét: "C/ứu con tôi! Xin các anh c/ứu con tôi!"

Chú út quá đ/au đớn, bất ngờ ho ra m/áu rồi ngất lịm.

Bà tôi vừa đi vừa khóc than: "Trời ơi, gia đình này tan nhà nát cửa thật rồi!"

Chúng tôi đưa hai người họ vào b/ệnh viện.

Dù sức khỏe không sao nhưng tinh thần chú thím út đều suy sụp nặng nề.

Bố mẹ của thím út đến đón thím út về, tuyên bố sẽ ly hôn khi thím út hồi phục.

Mấy ngày sau, hung thủ gi*t Huyền Huyền bị bắt, là Triệu Cường trong làng.

Ông ta có th/ù với ông tôi, bám theo khi ông tôi lên huyện rồi tìm được nhà chú út.

Đêm định mệnh ấy, ông ta lén cho cả nhà dùng th/uốc mê, trèo qua cửa sổ nhà vệ sinh, bóp cổ Huyền Huyền rồi nhét th* th/ể Huyền Huyền vào tủ lạnh.

Vốn định gi*t ông tôi, nhưng cửa phòng ngủ phụ khoá trái nên không thành.

Biết được sự thật, chú út như phát đi/ên, khi khóc khi cười, miệng lẩm bẩm: "Th!t dê non... Th!t dê non nhà Triệu Cường..."

Bà tôi ôm chú út khóc nức nở: "Con trai à, mẹ c/ầu x/in con tỉnh lại đi. Con phải sống cho tử tế!"

Chú út trơ lì như tượng gỗ, mắt đờ đẫn nhìn ra cửa sổ.

Bà tôi liếc mắt quát ông tôi: "Cút ngay! Về quê mà ch*t! Thấy ông khiến tôi gh/ê t/ởm!"

Ông tôi ho sặc sụa, cãi lại: "Huyền Huyền ch*t đâu phải lỗi của tôi? Phàm Sinh là con ruột của tôi, tôi phải ở lại chăm sóc nó."

Bà tôi xông vào bếp, rút ra con d/ao phay: "Ông cút không? Nếu không tôi đ/âm ch*t ông bây giờ!"

Ông tôi lủi thủi xách túi về quê.

Bà tôi ở lại huyện chăm sóc chú út.

Bố mẹ tôi thường xuyên qua lại giúp đỡ.

Nửa năm sau, ông tôi lâm b/ệnh nặng.

Theo lời bà tôi, ông tôi sắp không qua khỏi.

Cả nhà về quê tiễn biệt.

Đôi mắt ông tôi trũng sâu, toàn thân bốc mùi tử khí.

Sau nửa năm điều trị, chú út đã hồi phục.

Chú út nắm tay ông tôi, thổn thức: "Bố ơi!"

Nụ cười héo hon nở trên môi ông tôi: "Bố... Vẫn chưa được nếm thử... Th!t dê non..."

Hơi thở tắt lịm.

Chú út gào lên thảm thiết: “Bố!!”

Vì tai tiếng x/ấu xa, đám tang của ông tôi vắng tanh.

Chỉ có người nhà và người khiêng qu/an t/ài đưa ông tôi lên núi ch/ôn cất.

Từ đó, chú út bỏ ăn th!t dê, nhường nhà cho bà tôi rồi xuất gia đi tu.

Mỗi dịp lễ Tết, chúng tôi đến chùa thăm chú út.

Chú út sống kỳ dị, mùa đông mặc áo mỏng, hè lại khoác áo dày, dù ai khuyên can vẫn không đổi.

Dường như chú út đang tự hành x/ác để chuộc tội.

Danh sách chương

3 chương
28/09/2025 12:07
0
28/09/2025 12:07
0
28/09/2025 12:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Phán Quyết Dịu Dàng

Chương 10

13 phút

Cả tông môn đều tưởng tôi là phế vật, cho đến khi thanh kiếm của tôi tự mở miệng chửi người

Chương 14

16 phút

Đại tiểu thư thật trở về, tát bay kẻ giả mạo, cả nhà bàng hoàng

Chương 13

19 phút

Ngày nhận lại cha tỷ phú, tôi tặng ông một chiếc 'nón xanh'

Chương 14

22 phút

Trọng sinh, tôi tác thành cho chồng và tiểu thư tư bản

Chương 8

31 phút

Anh ta tống tôi vào viện tâm thần, tôi khiến cả nhà anh ta xuống địa ngục

Chương 14

40 phút

Nữ nhân viên ăn dưa trong phòng họp, trên đầu toàn là lời lẽ táo bạo? Tổng tài lập tức phun máu tại chỗ

Chương 11

47 phút

Sau khi trọng sinh, bạn trai thánh mẫu và bạn cùng phòng ốm yếu đều bị đoạn chi

Chương 7

56 phút
Bình luận
Báo chương xấu