Bẫy Tình

Bẫy Tình

Chương 2: Trạm trán

09/06/2026 15:23

Áp lực pheromone từ Tuyết Tùng cấp S+ giống như một trận bão tuyết bất ngờ càn quét qua toàn bộ không gian của hộp đêm Secret. Sức ép tinh thần quá mức khủng khiếp khiến bản năng sinh vật của những kẻ có mặt dưới sảnh lớn lập tức cảnh báo nguy hiểm.

Gã Alpha say xỉn vừa rồi còn huênh hoang, nay dưới làn sóng áp bức vô hình ấy, hai chân bỗng chốc nhũn ra, sắc mặt tái mét, lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã quỵ xuống sàn. Những tiếng xầm xì, náo lo/ạn xung quanh cũng đột ngột bị dập tắt, thay vào đó là một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt.

Lăng Tư Duật nhìn vết m/áu đỏ tươi đang rỉ ra từ lòng bàn tay siết ch/ặt của Kỷ Hành Chu, nụ cười cợt nhả trên môi gã tắt ngấm. Gã biết rõ người bạn thân này của mình một khi đã động chân diễn thì đ/áng s/ợ đến mức nào. Không cần đợi Kỷ Hành Chu lên tiếng lần thứ hai, Lăng Tư Duật đã giơ tay ra hiệu cho thuộc hạ.

Ngay lập tức, bốn gã bảo an đô con đeo bộ đàm từ trong bóng tối nhanh chóng tiến ra. Họ không nói không rằng, th/ô b/ạo túm lấy hai vai gã Alpha gây rối kia kéo lê đi thẳng về phía cửa thoát hiểm, triệt để dọn dẹp sạch sẽ sự chướng mắt dưới sảnh.

Dưới ánh đèn laser quét qua những mảng màu xanh đỏ, Doãn Hy Thần khẽ cau mày, pheromone mùi hoa linh lan của cậu vô thức bị áp chế bởi thứ mùi gỗ lạnh lẽo đang bao trùm từ trên cao. Cậu ngước mắt lên tầng ba, nơi khu vực VIP được che chắn bởi lớp kính một chiều, cố gắng tìm ki/ếm ng/uồn gốc của áp lực vừa rồi.

Ở bên cạnh cậu, Bạch Ân Hy khẽ cụp hàng mi dài, bờ vai thon g/ầy nhẹ nhàng thả lỏng. Trong một khoảnh khắc rất ngắn mà không ai chú ý, khóe môi cậu dường như hơi cong lên một độ cong cực nhỏ. Mùi hương tuyết tùng này... thực sự khiến người ta phải chú ý. Cậu vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy áo khoác da của Doãn Hy Thần, thanh âm nhỏ nhẹ mang theo chút rụt rè.

"Anh Hy Thần, hay là chúng ta về đi? Ở đây ngột ngạt quá."

"Sao lại về? Vừa mới đến cơ mà."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng và phong lưu đột ngột vang lên từ phía sau họ.

Doãn Hy Thần gi/ật mình quay lại, đ/ập vào mắt cậu là một người đàn ông cao lớn trong bộ âu phục không thắt cà vạt, nút áo trên cùng mở hờ, để lộ xươ/ng quai xanh phong trần. Gương mặt gã đẹp trai theo kiểu phóng túng, đôi mắt đào hoa mang theo năm phần cười cợt, năm phần định đoạt đang găm ch/ặt vào người cậu. Người này chính là Lăng Tư Duật.

"Anh là ai?"

Doãn Hy Thần nhướn mày, tính cách kiêu kỳ không sợ trời không sợ đất khiến cậu không hề lùi bước, ngược lại còn tiến lên một bước để che chắn cho Bạch Ân Hy.

Lăng Tư Duật cười nhẹ, rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn lụa, bước tới gần và toát ra một chút pheromone mùi trầm hương huyền bí để chào hỏi.

"Tôi là Lăng Tư Duật, chủ nơi này. Thấy hai vị thiếu gia đây gặp chút rắc rối, muốn mời hai người lên tầng dùng một ly rư/ợu, xem như là lời xin lỗi. Có thể cho tôi chút mặt mũi không?"

Doãn Hy Thần lập tức ngửi thấy mùi trầm hương đắt giá nhưng đầy hoang dã kia, trong lòng dấy lên một sự bài xích theo bản năng. Cậu định thẳng thừng từ chối thì Bạch Ân Hy ở phía sau lại khẽ kéo tay cậu, thì thầm.

"Anh Hy Thần, người ta là chủ ở đây, chúng ta đừng làm lớn chuyện. Lên xem sao đi."

Ánh mắt Bạch Ân Hy lướt qua Lăng Tư Duật, rồi lại nhìn lên tầng ba. Cậu biết, kẻ đứng sau áp lực kinh người lúc nãy đang ở trên đó. Thú vị như vậy, sao có thể bỏ qua?

Doãn Hy Thần hậm hực lườm Lăng Tư Duật một cái, hếch cằm nói.

"Dẫn đường đi."

Lăng Tư Duật nhướn mày, sự lạnh lùng và kiêu ngạo của đóa linh lan này không những không làm gã khó chịu, ngược lại càng kí/ch th/ích bản năng chinh phục của một Alpha trội. Gã nghiêng người, làm một động tác mời đầy lịch lãm, đưa hai người đi theo lối thang máy riêng biệt dẫn thẳng lên khu vực VIP.

Căn phòng VIP tầng ba rộng lớn và xa hoa bậc nhất, được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu xám tro và đen chủ đạo. Toàn bộ một mặt của căn phòng là lớp kính sát đất nhìn xuống sàn nhảy bên dưới, nhưng từ dưới nhìn lên lại hoàn toàn là một màu đen huyền bí.

Khi cánh cửa góc phòng mở ra, đ/ập vào mắt hai người là bóng lưng to lớn của một người đàn ông đang đứng quay mặt về phía lớp kính. Kỷ Hành Chu vẫn giữ nguyên tư thế đó, bàn tay phải của anh đã được băng bó sơ sài bằng một dải gạc trắng, nhưng những giọt m/áu thẫm vẫn hơi thấm ra ngoài lớp vải. Pheromone mùi tuyết tùng quanh người anh tuy đã thu liễm, nhưng hơi lạnh thấu xươ/ng vẫn vương vất trong không khí.

"Hành Chu, khách quý đến rồi." Lăng Tư Duật lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

Kỷ Hành Chu chậm rãi quay người lại. Đôi mắt chim ưng sắc bén, sâu hoắm của anh lập tức quét qua hai bóng người vừa bước vào phòng. Ánh mắt anh bỏ qua Doãn Hy Thần, thẳng thừng khóa ch/ặt vào chàng trai mặc sơ mi lụa trắng đơn giản Bạch Ân Hy.

Ở khoảng cách gần thế này, khi ánh đèn ấm áp trong phòng VIP soi rọi, Kỷ Hành Chu có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt cậu. Thanh tú, trong trẻo, mang theo vẻ mong manh như một cánh hoa trà chớm nở. Nhưng điều khiến lồng ng/ực anh đ/ập liên hồi chính là gương mặt và mùi hương ấy. Mùi hoa trà dịu nhẹ, thanh khiết từ trên người cậu tỏa ra, thấm vào từng tế bào khứu giác của anh, xoa dịu hoàn toàn sự nôn nóng và bạo ngược đang chực chờ bùng n/ổ trong m/áu vị CEO đỉnh cấp Alpha.

Thịnh Diễn... Có phải em không?

Đôi môi mỏng của Kỷ Hành Chu mấp máy, nhưng rốt cuộc không thốt nên lời. Sự ngạo mạn thường ngày của vị tổng tài hô mưa gọi gió trên thương trường dường như hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự r/un r/ẩy kịch liệt từ tận sâu trong linh h/ồn.

Bạch Ân Hy đối diện với ánh mắt như muốn nhìn thấu xươ/ng tủy của người đàn ông trước mặt. Cậu không hề né tránh, đôi mắt phượng trong veo hơi chớp nhẹ, mang theo sự tò mò và một chút nhút nhát của một chú thỏ con đi lạc. Cậu khẽ cúi đầu, giọng nói thanh tao như tiếng ngọc chạm nhau.

"Chào anh."

Sự yếu đuối, cần được bao bọc này của cậu vô tình đ/á/nh trúng vào bản năng chiếm hữu của Kỷ Hành Chu. Anh tiến lên một bước, thanh âm trầm khàn, cố giữ cho bản thân vẻ bình tĩnh vốn có.

"Cậu tên là gì?"

Doãn Hy Thần đứng bên cạnh lập tức cảm thấy không ổn. Ánh mắt của vị CEO Kỷ thị này nhìn bạn thân mình cứ như muốn nuốt chửng người ta vậy. Cậu liền bước lên chặn giữa hai người, khoanh tay trước ng/ực, lạnh lùng nói.

"Trước khi hỏi tên người khác tôi nghĩ anh nên giới thiệu một chút về mình? Đừng có dùng cái ánh mắt dọa người đó nhìn bạn tôi."

Lăng Tư Duật ở bên cạnh bật cười thành tiếng, tiến đến vỗ vai Doãn Hy Thần.

"Nhóc con, hung dữ thế làm gì? Đây là Kỷ Hành Chu, CEO của Kỷ Thị. Còn tôi là Lăng Tư Duật. Bọn tôi cũng không phải người x/ấu."

"Kỷ thị? Cái vị CEO thay bồ như thay áo trong truyền thuyết sao?" Doãn Hy Thần nhướn mày, ánh mắt tràn đầy sự kh/inh bỉ lướt qua Kỷ Hành Chu, rồi quay sang lườm Lăng Tư Duật.

"Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã."

"Cậu..."

Lăng Tư Duật bị nghẹn họng, nhưng nhìn bộ dạng xù lông đầy sắc sảo của đóa linh lan này, gã lại thấy ngứa ngáy trong lòng, nụ cười trên môi càng thêm tà mị.

Kỷ Hành Chu không quan tâm đến sự châm chọc của Doãn Hy Thần. Đôi mắt anh vẫn trước sau như một dán ch/ặt vào Bạch Ân Hy ở phía sau. Sự im lặng của anh mang lại áp lực cực lớn, khiến không gian trong phòng như đông đ/á.

Bạch Ân Hy từ phía sau Doãn Hy Thần khẽ ló đầu ra, kéo kéo tay bạn mình, rồi nhìn Kỷ Hành Chu, nhỏ nhẹ đáp.

"Tôi là Bạch Ân Hy. Đây là anh họ của tôi. Vừa rồi, cảm ơn các anh đã giúp đỡ."

Bạch Ân Hy.

Cái tên này vang lên trong đầu Kỷ Hành Chu, mang theo một sự xa lạ lạnh lùng. Không phải là em ấy. Cái tên Thịnh Diễn mà anh hằng đêm gọi tên trong giấc mơ, hoàn toàn không có nửa điểm liên quan đến cái tên này.

"Bạch Ân Hy..."

Kỷ Hành Chu lặp lại cái tên này trong cổ họng, ánh mắt sâu thẳm đầy phức tạp. Anh muốn hỏi thêm, muốn tiến lại gần để ngửi rõ hơn mùi hương trên người cậu, nhưng bản tính kiêu ngạo và sự thâm trầm của một người đứng đầu gia tộc lớn đã kéo lý trí anh trở lại. Anh không thể thô lỗ trước mặt một Omega mới gặp lần đầu.

"Muộn rồi, tôi đưa hai người về."

Kỷ Hành Chu trầm giọng đưa ra quyết định, mang theo sự bá đạo không thể chối từ.

"Không cần, chúng tôi tự có xe."

Doãn Hy Thần thẳng thừng từ chối, nắm lấy tay Bạch Ân Hy quay người đi thẳng ra phía cửa.

"Hôm nay mất hứng rồi, Ân Hy, chúng ta đi."

Bạch Ân Hy ngoan ngoãn đi theo bạn mình, nhưng trước khi bước ra khỏi cửa phòng VIP, cậu chợt quay đầu lại, tặng cho Kỷ Hành Chu một ánh nhìn dịu dàng kèm theo một nụ cười khẽ, nhẹ nhàng như gió thoảng qua mây, rồi biến mất sau cánh cửa.

Nhìn cánh cửa phòng VIP đóng lại, Kỷ Hành Chu vẫn đứng ch*t trân tại chỗ. Mùi hoa trà trong phòng vẫn còn vương vấn, xoa dịu cơn đ/au đầu kinh niên của anh, nhưng lại khiến trái tim anh trống rỗng hơn bao giờ hết.

Lăng Tư Duật lắc đầu, đi tới rót hai ly rư/ợu mới, đưa cho bạn mình một ly.

"Thế nào? Bị hớp h/ồn rồi sao? Tôi đã bảo cậu rồi, nhóc con kiêu kỳ kia là của tôi, còn cậu nhóc sơ mi trắng kia... có vẻ hợp khẩu vị của cậu đấy. Mùi hoa trà cấp S, chậc chậc, hiếm có khó tìm."

Kỷ Hành Chu nhận lấy ly rư/ợu, uống cạn trong một ngụm, ánh mắt đỏ ngầu gầm lên.

"Điều tra bọn họ cho tôi. Ngay lập tức."

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai của thành phố Tinh Cầu rực rỡ xuyên qua tấm rèm cửa tự động mỏng bằng lụa, rọi thẳng vào căn phòng làm việc rộng lớn của CEO Tập đoàn Tài chính Kỷ Thị. Kỷ Hành Chu ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đắt giá, trên người đã thay một bộ vest ba mảnh màu xám tro phẳng phiu, tóc vuốt gọn gàng, hoàn toàn khôi phục lại dáng vẻ một vị tổng tài lạnh lùng, tà/n nh/ẫn trên thương trường. Tuy nhiên, quầng thâm nhạt dưới mắt và điếu th/uốc đang ch/áy dở trên tay đã tố cáo việc anh lại có một đêm mất ngủ.

Cốc, cốc.

Cửa phòng làm việc bị gõ hai tiếng dứt khoát, Lăng Tư Duật không đợi người bên trong cho phép đã đẩy cửa bước vào. Khác với vẻ phóng túng đêm qua ở hộp đêm, hôm nay anh ta mặc một bộ đồtối màu, nhưng nụ cười cợt nhả trên môi thì vẫn không thay đổi. Anh ta ném một xấp tài liệu dày cộm lên bàn làm việc của Kỷ Hành Chu.

"Thông tin cậu muốn đây. Thật sự là không tốn chút công sức nào, thân phận của hai nhóc con đó ở thành phố Tinh Cầu này đúng là không phải dạng vừa."

Lăng Tư Duật tự giác ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, vắt chéo chân nói.

Kỷ Hành Chu lập tức dập tắt điếu th/uốc, bàn tay to lớn vươn ra gạt xấp tài liệu về phía mình, nhanh chóng lật mở trang đầu tiên. Tấm ảnh thẻ của Bạch Ân Hy hiện ra ngay trước mắt, nụ cười trong ảnh dịu dàng, thanh khiết, đôi mắt phượng trong veo nhìn thẳng vào anh.

Tuy nhiên, khi ánh mắt Kỷ Hành Chu lướt xuống phần thông tin lý lịch bên dưới, trái tim anh bỗng chốc thắt lại, một cảm giác thất vọng to lớn tràn ngập tâm trí.

Họ và tên: Bạch Ân Hy.

Thân phận: Ngũ thiếu gia của Bạch gia – Nước Z.

Gia cảnh: Bạch gia thâu tóm từ quân đội, y tế đến kinh tế của nước Z. Trên có 4 anh trai.

Lý lịch: Sinh ra và lớn lên tại thủ đô nước Z, được cưng chiều từ nhỏ. Vừa tốt nghiệp ngành Tài chính loại xuất sắc tại Đại học Quốc gia nước Z, mới chuyển đến thành phố Tinh Cầu được hai tuần.

Kỷ Hành Chu nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Ngũ thiếu gia của Bạch gia", đôi mắt chim ưng co rút lại.

Bạch gia của nước Z là một đại gia tộc quyền thế ngút trời, ngay cả Kỷ thị của anh muốn động vào cũng phải kiêng dè ba phần. Một thiếu gia lá ngọc cành vàng, sinh ra đã ngậm thìa vàng, được cả gia tộc quân phiệt cưng chiều như bảo vật như vậy, làm sao có thể là đứa trẻ mười tuổi g/ầy gò, suýt ch*t cóng năm ấy được?

Đứa trẻ năm ấy tên là Thịnh Diễn, là một Beta không danh không phận, không có gia đình, không có chỗ dựa, chỉ có thể bám víu vào anh để sinh tồn. Còn người trong tài liệu này là Bạch Ân Hy, một Omega cấp S đỉnh cấp, tôn quý và cao sang. Hai thân phận này, một ở dưới bùn lầy, một ở trên chín tầng mây, hoàn toàn là hai thế giới song song không bao giờ giao nhau.

Kỷ Hành Chu đóng mạnh xấp tài liệu lại, tựa lưng vào ghế giám đốc, nhắm ch/ặt mắt lại. Sự hụt hẫng và thất vọng tràn trề khiến gương mặt anh phủ một tầng sương giá lạnh lẽo hơn thường ngày.

Không phải em... Rốt cuộc em đang ở đâu? Bốn năm qua anh đã lật tung mọi nơi, nhưng Thịnh Diễn cứ như một giọt nước bốc hơi khỏi thế gian. Đêm qua, khi ngửi thấy mùi hoa trà kia, anh đã nghĩ ông trời cuối cùng cũng rủ lòng thương xót, trao trả người ấy lại cho anh. Nhưng kết quả điều tra này lại giống như một gáo nước lạnh, tà/n nh/ẫn dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng anh.

Lăng Tư Duật nhìn biểu cảm của bạn thân, thở dài một tiếng.

"Hành Chu, tôi biết cậu lại nghĩ đến đứa trẻ năm đó. Nhưng cậu nhìn vào thực tế đi, bốn năm rồi, nếu cậu nhóc đó còn sống và muốn tìm cậu, với thế lực của Kỷ thị bây giờ, em ấy đã xuất hiện từ lâu. Bạch Ân Hy là ngũ thiếu gia Bạch gia, cậu đừng có đem người ta ra làm thế thân, Bạch gia mà nổi gi/ận thì không đùa được đâu."

Anh ta ngừng một chút, lật tài liệu xem phần của Doãn Hy Thần, ánh mắt bỗng chốc trở nên nóng bỏng.

"Còn nhóc con Doãn Hy Thần này, nhị thiếu gia Doãn gia ở thành phố Tinh Cầu của chúng ta, hèn gì kiêu ngạo như vậy. Thú vị, đúng là quá thú vị."

Kỷ Hành Chu không nghe lọt tai những lời nói của Lăng Tư Duật. Anh mở mắt ra, nhìn xấp tài liệu trên bàn. Dù lý lịch đã chứng minh rõ ràng Bạch Ân Hy không phải là Thịnh Diễn, nhưng mùi hương hoa trà cấp S dịu nhẹ kia, và cả cái cảm giác thèm khát được che chở, b/ắt n/ạt rồi lại dỗ dành cứ cuộn trào trong lòng anh đêm qua là thật. Bản năng cuồ/ng kiểm soát ngầm của một Alpha cấp S+ đối với đóa hoa trà ấy không hề giảm bớt vì thân phận của cậu.

Kỷ Hành Chu đứng dậy, đi tới bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố Tinh Cầu nhộn nhịp bên dưới, trầm giọng nói.

"Bạch gia thì sao chứ? Người tôi đã chấm, dù là ai cũng không trốn thoát được."

Dù cậu không phải là người anh tìm ki/ếm, nhưng hương hoa trà ấy đã lỡ lay động lòng người, Kỷ Hành Chu anh quyết không buông tay. Một trò chơi bẫy tình ngọt ngào, chỉ vừa mới bắt đầu.

Danh sách chương

4 chương
09/06/2026 15:25
0
09/06/2026 15:24
0
09/06/2026 15:23
0
09/06/2026 15:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu