Ngôi Sao Rơi Xuống Em

Ngôi Sao Rơi Xuống Em

Chương 2

02/10/2025 05:41

Anh khựng lại.

“Em sao thế?” – anh hỏi.

Anh ngồi trở lại bàn ăn, nhìn tôi bằng ánh mắt hơi nghi hoặc.

“Dạo này chắc đầu tôi hay đ/au âm ỉ.” – tôi đáp, nhẹ nhàng như không.

Thực ra không chỉ thế.

Tôi bắt đầu trở nên đãng trí.

Luôn quên một số thứ, rồi vài tiếng sau lại chợt nhớ ra.

Có lúc quên mất mình nên ăn gì, không nên ăn gì.

Ăn vào lại nôn ra.

Tình trạng ngày càng nghiêm trọng, tôi phải đi khám thôi.

Yến Tùy im lặng một lúc, rồi nói:

“Được. Chiều nay anh sẽ đi cùng em.”

Chiếc xe chạy rất êm.

Chàng trai vài lần nhìn tôi qua gương chiếu hậu, muốn nói lại thôi.

Đột nhiên, xe dừng lại giữa đường.

“Này, Hựu An.” – giọng nói dịu dàng của Yến Tùy vang lên rõ ràng bên tai tôi.

“Cái gì! Nghiêm trọng lắm không? Sao em lại bất cẩn thế?”

Âm giọng anh bỗng cao hẳn lên.

"Tôi đến ngay. Em đừng động đậy ở đó”

Ánh mắt anh vô thức rơi xuống người tôi, rồi đột ngột dừng lại.

Trong đôi mắt phượng ấy thoáng hiện sự do dự và áy náy.

Tôi im lặng.

Một lúc sau chỉ khẽ thở dài.

Sớm biết vậy thì tôi đã gọi taxi rồi.

Nghĩ vậy thôi, nhưng tôi không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

Chờ anh thật sự mở miệng đuổi mình đi.

Là không cam lòng sao?

Là oán h/ận sao?

Tôi cũng không rõ nữa.

"Xin lỗi, Trình Nhĩ.” – anh nói

“Bên Hựu An có chút chuyện, tôi phải qua đó một chuyến. Em bắt taxi nhé, sau khi khám ở b/ệnh viện xong, tôi sẽ đến đón em.”

Có lẽ vì đoán rằng tôi sẽ không đồng ý, nên vẻ mặt anh thoáng phức tạp.

Anh quay lại, dùng giọng điệu rất nghiêm túc, như thể đang cố gắng thương lượng.

Tôi chỉ gật đầu.

Không nói thêm gì.

Lặng lẽ bước xuống xe.

Anh hơi sững lại.

Hình như bị chính sự ngoan ngoãn của tôi làm cho kinh ngạc.

Anh đang cố gắng trấn an tôi.

Nhưng đầu tôi lại càng đ/au hơn.

Tôi chẳng buồn để ý đến anh nữa, cúi đầu gọi xe taxi.

Ở chỗ này ít người, chắc sẽ khó mà bắt được.

Thấy tôi im lặng, Yến Tùy dường như muốn nói gì đó.

Cuối cùng, anh không nói thêm lời nào, lái xe rời đi.

Cơn đ/au x/é rá/ch khiến tôi bừng tỉnh.

Tôi choàng mở mắt.

Những giấc mơ hỗn lo/ạn vừa rồi khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, tôi thở dốc, lau mồ hôi trên trán.

“Không có gì nghiêm trọng, nhưng tâm trạng không được d/ao động quá mạnh”

Tôi nghe thấy giọng bác sĩ đang dặn dò.

Tôi nheo mắt nhìn ra phía cửa.

Một chàng trai g/ầy cao hơi khom người, đôi mắt đào hoa xinh đẹp dưới mái tóc đen lòa xòa chăm chú nhìn bác sĩ, rất nghiêm túc lắng nghe từng lời căn dặn.

Trông còn rất trẻ, giống như học sinh cấp ba.

Bên tai còn đeo máy trợ thính, có lẽ thính lực không tốt lắm.

Quần áo trên người đã bạc màu, nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Gia cảnh tuy nghèo khó, nhưng thái độ sống lại rất nghiêm túc.

Và gương mặt ấy…

Tôi thật sự rất thích.

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ.”

Chàng trai xoay đầu lại, ánh mắt vô tình chạm vào tôi – người đang lặng lẽ quan sát.

Trong đôi mắt ấy thoáng lóe lên niềm vui mừng.

Cậu nhanh chóng bước tới trước mặt tôi:

“Anh tỉnh rồi à?”

Danh sách chương

4 chương
02/10/2025 05:45
0
02/10/2025 05:43
0
02/10/2025 05:41
0
02/10/2025 11:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Hoàng huynh chê ta lắm lời, liền ban hôn ta cho kẻ vô dụng nhất kinh thành

Chương 9

13 phút

Tôi Trộm Nhầm Đại Boss Kinh Dị, Còn Ngủ Với Hắn Suốt Một Năm

Chương 10

14 phút

Bạn trai vừa tán một tháng, hóa ra là sếp của anh trai tôi

Chương 12

16 phút

Sau khi con dâu tương lai coi tôi là mẹ chồng độc ác, tôi thu hồi căn hộ chục tỷ để thành toàn cho sự thanh cao của nó

Chương 11

27 phút

Nhường năm căn nhà học khu cho em trai, anh cả ký tên xong chỉ nói bốn chữ: Không muốn tranh nữa

Chương 13

35 phút

Dưới nắng ấm, hoa nở rộ

Chương 8

38 phút

Mồi Lửa

Chương 12

43 phút

Thiếu gia giả vu khống tôi viết thư đe dọa lúc nửa đêm, nhưng tôi là kẻ mù chữ mà

Chương 8

46 phút
Bình luận
Báo chương xấu