Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- THOÁT VAI
- Chương 3
Cậu ta đã đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt cũng lạnh lùng không kém, "Không phiền." Một chiếc xe đen tuyền từ từ dừng lại bên lề đường, Chu Dật Hành nói, "Sẵn tiện, chúng ta ôn lại chuyện cũ?"
Thật ra, tôi chẳng biết giữa tôi và cậu ta còn chuyện cũ gì để mà ôn lại. Năm đó khi cậu ta đề nghị chia tay, cậu ta đã nóng lòng muốn rũ sạch qu/an h/ệ với tôi cho bằng được. Nghĩ đến đây, tôi bỗng như hiểu ra điều gì, nhìn thẳng vào mắt cậu ta. Đôi mắt từng khiến tôi mê đắm ấy, giờ đây sâu hoắm không chút gợn sóng.
"Thầy Chu, cậu không cần lo lắng, sẽ không có ai biết chuyện trước đây đâu, cứ coi như chưa từng xảy ra đi." Tôi nói..Ý định của tôi là muốn cho cậu ta một sự bảo đảm. Chuyện đã qua năm năm rồi, tôi không phải hạng người bám riết không buông.
Năm năm qua cậu ta tiến nhanh, leo cao, nhưng đó cũng là kết quả của việc cậu ta nỗ lực từng bước một. Tôi không thể làm ra chuyện h/ủy ho/ại sự nghiệp của cậu ta. Chỉ vì những rung động thuở ban đầu ấy, tôi vẫn mong cậu ta sống tốt.
4.
Nào ngờ, nghe xong lời tôi, ánh mắt Chu Dật Hành lại lạnh đi vài phần. Điện thoại hiển thị tài xế chỉ còn cách tôi hơn trăm mét, người đàn ông bên cạnh lại đột ngột im lặng lướt qua tôi, đi thẳng lên xe. Tôi không hiểu nổi cảm xúc của cậu ta. Có lẽ là đã yên tâm rồi, nên cũng lười phải giả vờ xã giao với tôi nữa. Xe của tôi cũng đã đến.
Đêm ấy, thật hiếm hoi khi tôi lại mơ thấy Chu Dật Hành. Một Chu Dật Hành tuổi đôi mươi. Trẻ trung, và chưa thấu hiểu sự đời.
Cậu ta không xuất thân từ trường lớp chính quy, nghe nói được người tìm ki/ếm tài năng phát hiện, khi mới tiếp xúc với việc đóng phim thì cái gì cũng không biết. Tôi cũng chỉ khá hơn cậu ta một chút, cứ thế từng chút một dẫn dắt cậu ta học hỏi.
Đoạn tình cảm ngắn ngủi giữa tôi và cậu ta thật ra chẳng đến mức khắc cốt ghi tâm. Chỉ là nó kết thúc quá đột ngột, khó tránh khỏi khiến người ta cứ mãi vương vấn.
Những hình ảnh trong mơ cứ lướt qua như đèn kéo quân, chẳng có logic nào cả. Cảnh hôn táo bạo trên phim trường năm đó và cả những nụ hôn cuồ/ng nhiệt vụng tr/ộm sau này, tất cả đều trở thành một nỗi ám ảnh. Đúng như câu nói, lúc còn trẻ đừng nên gặp gỡ người quá đỗi rực rỡ.
Tỉnh dậy sau giấc ngủ, tôi quay về với hiện thực.
Tôi chống lấy cái đầu choáng váng ngồi dậy, tắm rửa đơn giản rồi thu dọn hành lý đến phim trường Hoành Điếm. Liên lạc với Tô Du thực chất đã là chuyện của nửa năm trước. Sau đó đoàn phim của tôi cũng đã được thành lập, chọn được diễn viên phù hợp, và hiện đang trong quá trình ghi hình.
Hôm qua là sinh nhật Tô Du, tôi đặc biệt đến để chúc mừng chị. Kinh phí eo hẹp, mọi chi tiêu đều phải tính toán chi li. Những d.a.o động cảm xúc do việc gặp lại Chu Dật Hành sau năm năm mang lại nhanh chóng tan biến khi tôi quay lại phim trường.
Trong thời gian tôi vắng mặt, tiến độ của đoàn phim vẫn không hề bị chậm trễ. Đây vẫn là một câu chuyện về song nam chủ. Bạn diễn của tôi là một tân binh vừa ra mắt được hai năm, tên là Thịnh Phùng Xuyên, ngoại hình rất ổn, chỉ thiếu một cơ hội thực sự để tỏa sáng. Trùng hợp thay, cậu ta cũng 20 tuổi. Giống hệt Chu Dật Hành năm đó.
Khi Tô Du giới thiệu cậu ta cho tôi, chàng trai trẻ này vốn không mấy mặn mà với thể loại phim này. Ban đầu cậu ta đã từ chối, tôi còn thấy hơi tiếc nuối vì hiếm khi tìm được người phù hợp như vậy. Sau đó Tô Du khuyên nhủ vài câu, cậu ta mới đồng ý.
Tôi hỏi chị đã khuyên thế nào. Vị đạo diễn Tô danh tiếng lẫy lừng ấy cười ha hả: "Chị bảo Chu Dật Hành sau khi hợp tác với em thì một bước thành sao luôn, em có số 'vượng' bạn diễn, thế là cậu ta đồng ý ngay."
"..."
"Anh Bùi, anh về rồi ạ?" Thịnh Phùng Xuyên nhe răng cười, bước lại gần.
Thằng nhóc này lúc mới đến thì nhút nhát, giờ thì đã bắt nhịp được với tất cả mọi người trong đoàn.
"Hôm qua quay thế nào rồi?" Tôi hỏi.
"Chị Lộ cứ bắt em quay đi quay lại mười mấy lần cảnh đ/ộc diễn, em sợ chị ấy luôn rồi." Thịnh Phùng Xuyên thân thiết khoác vai tôi, "Vẫn là anh Bùi tốt nhất!"
Tôi vỗ về theo thói quen: "Lộ Lộ cũng là vì muốn có được những khung hình hoàn hảo nhất thôi, em chịu khó phối hợp chút."
"Em biết rồi anh, tối nay chúng ta có cần khớp lại cảnh quay không?" Cậu ta đột ngột hỏi.
Cảnh quay tối nay... Tôi sực nhớ ra, tối nay là cảnh hôn đầu tiên của tôi và cậu ta. Đã làm diễn viên, đã đóng phim tình cảm, thì những cảnh hôn hay cảnh nóng đều là điều không thể tránh khỏi. Tôi khẽ cười: "Được thôi."
Dù là cảnh hôn, nhưng đến lúc đó cũng là diễn trước ống kính, nên khớp kịch bản ở đâu cũng không quan trọng. Năm đó cùng Chu Dật Hành hôn nhau suốt mấy tháng ròng trước ống kính, tôi sớm đã miễn nhiễm rồi. Lúc chỉ dẫn cho Thịnh Phùng Xuyên, tôi thậm chí còn có thể thản nhiên mặt không đổi sắc mà góp ý xem cậu ta nên hôn từ góc độ nào, nhịp thở ra sao, ánh mắt và động tác phải khiêu khích thế nào mới quyến rũ. Chàng trai trẻ đang hừng hực sức sống đỏ bừng cả vành tai. Những người đàn ông non nớt như thế này, thật ra là thú vị nhất.
5.
Cảnh hôn trong kịch bản lần này thật ra không tính là nhiều. Ít nhất là chẳng thấm tháp vào đâu so với số lượng cảnh hôn giữa tôi và Chu Dật Hành năm đó, bởi giới hạn kiểm duyệt bây giờ chẳng thể nào so được với thời điểm ấy.
Chương 11
Chương 10
Chương 12
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 15: HẾT
Chương 7: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook