“Tôi vẫn còn một nghi vấn nữa.”
“Hỏi đi.”
“Nếu như anh muốn lấy mạng của tôi thì có thể gi*t tôi luôn mà, nhưng anh lại không làm vậy mà bảo mấy con q/uỷ đến dọa tôi, rồi còn phí hết bao nhiêu tâm tư để làm ra mấy cái ảo cảnh này. Đầu tiên là hóa thành anh trai tôi, tiếp theo là biến ra cảnh ngộ mà trước kia anh gặp phải. Vừa rồi tôi còn chưa hiểu, bây giờ nghĩ kỹ lại thì thấy nguyên nhân duy nhất có thể giải thích cho điều này là, mấy con q/uỷ của anh không thể gi*t người luôn, mà phải từng bước phá hủy tâm trí của con người trước, đợi ý chí của chúng tôi rệu rã rồi thì các người giậu đổ bìm leo, có đúng không?
“Cô rất thông minh.” Giọng nói kia có vẻ đang rất vui vẻ, lại hỏi tiếp: “Thế thì sao? Cô muốn hỏi cái gì?”
“Anh trai tôi là một sinh viên Đại học, là một người kiên định tin theo chủ nghĩa duy vật, làm thế nào mà anh có thể dụ anh ấy tới khách sạn này rồi hại anh ấy vậy?”
“Quan tâm quá tất sẽ lo/ạn, anh của cô tưởng rằng cô sẽ ch*t ở khách sạn này…”
“Anh có ý gì hả?” Tôi nhíu ch/ặt mày, có hơi khó hiểu.
“Chẳng qua tôi chỉ cho anh cô mơ vài giấc, cậu ta tưởng rằng mình đã có được những giấc mơ dự báo, mà giấc mơ cuối cùng nói rằng cô sẽ tới khách sạn này và nhảy xuống từ tầng thượng rồi ch*t tươi.”
“Không thể nào! Anh tôi là người theo chủ nghĩa vô thần! Anh ấy sẽ không tin đâu!” Tâm trạng tôi có hơi kích động, gân cổ gào lên.
Giọng nói kia chậm rãi nói: “Nếu như mấy giấc mơ kia đều trở thành sự thật thì sao? Vậy thì giấc mơ cuối cùng sẽ như thế nào? Cậu ta có đ/á/nh cược nổi không?”
Tôi sững người tại chỗ, rất lâu sau vẫn chưa thể hồi thần lại được, trong đầu tràn ngập hình ảnh ghi chú trong điện thoại của anh trai:
“Ngày mai, em gái sẽ đến hiệu sách, m/ua một cuốn Sách bổ trợ cho học sinh lớp 5.”
“Ngày mai, em gái sẽ bị b/ắt n/ạt.”
Tôi cười khổ một tiếng, “Thì ra là vậy.”
Giọng nói kia lại lên tiếng: “Vốn dĩ tôi định dẫn dụ anh trai cô tới, sau đó thông qua anh cô để dụ cô tới, nhưng không ngờ anh cô lại vì cô mà có ch*t cũng không chịu rời khỏi đây, sẵn lòng mãi mãi không được siêu sinh, phải dùng linh h/ồn mình vĩnh viễn phong ấn ở cửa lớn của khách sạn này, làm hại tôi phải đợi thêm sáu năm nữa.”
Nước mắt tôi lã chã rơi xuống như lũ lụt, tôi siết ch/ặt chiếc vòng chuyển vận, khóc đến tê tâm liệt phế.
Hóa ra tất cả mọi thứ đều là vì tôi!
Anh trai tôi vì tôi nên mới ch*t!
Vì tôi, anh ấy đã phải ở cái nơi q/uỷ quái không thấy ánh mặt trời này suốt sáu năm trời.
Vì tôi, anh ấy cam lòng biến mất khỏi thế gian này.
Vì tôi, anh ấy dựa vào chút tàn h/ồn còn sót lại cuối cùng sắp tiêu tán của mình để cảnh báo tôi hết lần này đến lần khác!
Vì tôi, anh ấy có thể từ bỏ cả mạng sống của mình, từ bỏ luôn cả cơ hội được đầu th/ai.
Tất cả đều là vì tôi!
Cũng không biết đã khóc bao lâu tôi mới r/un r/ẩy đứng dậy.
Nếu như ngay từ đầu người ch*t nên là tôi rồi thì tôi thà dùng chính mình để đổi anh trai được quay trở về.
Tôi cầm bút lên, viết xoẹt xoẹt lên khế ước, ký tên tôi.
Tôi tên: Tô Kiều.
Buông bút xuống, tôi nhìn cậu bé trước mặt, châm chọc nói: “Anh tưởng rằng anh là người thảm thương nhất trên đời này sao?”
“Nhưng anh đã quên mất, hồi anh còn nhỏ từng kỳ thị một bệ/nh nhân bị bệ/nh lang ben, nói người ta là một con chó lang ben, anh quên rồi sao? Anh bây giờ chính là quá khứ của người đó.”
Cậu bé trước mắt rõ ràng đã trở nên ngẩn ngơ, ngũ quan, bắp thịt và khuôn mặt dường như đều cứng lại, như thể đang hồi tưởng lại.
Phải rồi, con người là một loài động vật chóng quên, luôn quên đi những việc á/c bản thân làm với người khác, còn những việc bất công mình phải chịu thì lại nhớ rất rõ.
Tôi quay đầu, nhìn mặt trời đang dần ló dạng ở phía bên kia chân trời, “Nói ra kể cũng buồn cười, người giàu kỳ thị người nghèo, người khỏe mạnh kỳ thị người ốm yếu, người đẹp kỳ thị người x/ấu, người tự tin kỳ thị người tự ti, dường như chỉ khi người đứng trên cao kỳ thị người ở dưới thấp mới có thể thể hiện bản thân mình rất giỏi.”
“Nhưng lại không biết, từng thập kỷ trôi qua, cuối cùng rồi cũng sẽ có một ngày chúng ta đều sẽ trở thành thiểu số trong mắt người khác. Cho nên hy vọng rằng sự kỳ thị sẽ biến mất khi mặt trời mọc.”
Bình luận
Bình luận Facebook