Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- LỪA ĐẢO TRỰC TUYẾN
- Chương 4
4.
Dù ở cùng một lớp, tôi và Thẩm Ứng Thời cũng chẳng mấy khi giao thiệp.
Nửa tháng trôi qua, Thẩm Ứng Thời cũng không tìm đến tôi.
Chắc là đã bỏ qua rồi nhỉ?
Dù sao Đại học Lan Châu cũng rộng lớn thế này, anh ta làm sao có thể tóm gọn tôi một cách chính x/á/c được?
Dịp kỷ niệm thành lập trường, cả trường được nghỉ.
Tôi theo câu lạc bộ đăng ký đi trekking, ba ngày hai đêm.
Lúc tập trung, tôi đến muộn. Mọi người ở khách sạn đã phân chia phòng xong xuôi.
Chủ nhiệm chỉ vào người đang ngồi ở góc sofa: "Này, tối nay em ngủ cùng cậu ấy đi."
Tôi nhìn sang, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Thẩm Ứng Thời.
Tôi khựng lại, vội vàng lắc đầu.
"Chủ nhiệm, còn phòng nào khác không ạ?"
"Hết rồi, các phòng khác toàn là đôi tình nhân hoặc nhóm bạn thân, nam đi lẻ chỉ còn mỗi Thẩm Ứng Thời thôi. Dù sao hai đứa đều là con trai, không vấn đề gì đâu."
Vấn đề lớn lắm luôn đấy biết không?
Tôi rất sợ anh ta nhìn thấy vóc dáng của mình.
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, chủ nhiệm có tổ chức mấy trò chơi tương tác để chúng tôi làm quen với nhau.
Tôi cố tình ngồi thật xa Thẩm Ứng Thời.
Tôi ngồi cạnh anh chủ nhiệm Hứa Cạnh.
Hứa Cạnh là người rất dịu dàng, luôn quan tâm đến mọi người. Thấy tôi thua nhiều quá, anh ấy còn giúp tôi đỡ bớt mấy hình ph/ạt.
Xuyên qua đám đông, tôi và Thẩm Ứng Thời nhìn nhau một cái từ xa.
Anh ta lặng lẽ uống ly nước cam, ánh mắt giống như một con sói đang ẩn mình chờ thời.
Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu sao anh ta cứ nhìn chằm chằm mình làm gì.
Buổi tối quay về phòng nghỉ ngơi.
Anh ta đóng cửa phòng, nhấn chốt khóa lại.
Tôi tắm rửa xong đi ra, phát hiện anh ta cứ đứng lù lù trước cửa phòng tắm.
Tôi gi/ật mình, định lách người đi qua.
Nhưng anh ta chặn ngay cửa, ánh mắt quét qua phần eo lộ ra dưới lớp áo choàng tắm.
"Cậu có quen Trần Kỳ không?"
"Hả? Đó là ai vậy?"
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng thâm tâm thì hoảng lo/ạn tột độ.
Trần Kỳ chẳng phải là thằng bạn nối khố của tôi sao?
Thẩm Ứng Thời từng bước tiến lại gần tôi.
"Lộ Trạch, cậu còn giả vờ."
"À không đúng, hay là nên gọi cậu là Lý Việt nhỉ?"
"..."
Lý Việt là cái tên tôi dùng để lừa tình Thẩm Ứng Thời.
Toang rồi.
Tôi lùi lại một bước, dưới chân dẫm phải nước nên trượt chân.
Thẩm Ứng Thời ôm ch/ặt lấy tôi.
Ánh mắt anh ta sâu thẳm, nghiến răng nghiến lợi.
"Quả nhiên là rất thon, lần trước tôi đã thấy nốt ruồi trên eo cậu rất quen mắt rồi."
"Lộ Trạch, lừa tôi vui lắm phải không? Cậu có biết một tháng qua tôi đã sống thế nào không?"
"Còn nhớ những gì tôi đã nói chứ? Nếu bị tôi bắt được thì sẽ thế nào?"
Tôi nuốt nước bọt cái ực.
"Chẳng phải là 'làm' ch*t tôi sao? Có giỏi thì nhào vô."
Anh ta cười lạnh: "Thế lát nữa đừng có mà khóc đấy."
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm chuẩn bị sẵn sàng.
Luận về đ/á/nh nhau, tôi chưa bao giờ sợ bố con thằng nào.
Nhưng Thẩm Ứng Thời đột nhiên tiến lên một bước, đóng sầm cửa phòng tắm lại.
Tiện tay cầm lấy một chai sữa tắm.
?????
Chương 6
Chương 9
Chương 5
Chương 14
Chương 15
Chương 11
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook