Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Thật ra Giang Tự đã giấu anh vài chuyện."
“Cánh tay trái của cậu ấy từng bị nứt xươ/ng một lần — lúc anh vừa tiếp quản tập đoàn Ninh thị, có một vị giám đốc rất hung hăng đến gây sự, cậu ấy đã chắn giúp anh một chiếc ghế ném tới."
“Năm mười tám tuổi, cậu ấy lén bay sang nước ngoài tìm anh. Đúng lúc anh đang họp khẩn cấp, giữa trời tuyết lạnh, cậu ấy chờ anh cả một đêm, bị sốt cao. Bệ/nh viện không xếp được lịch, đành phải bay về nước, suýt nữa thì sốt đến ng/u người."
“Năm mười chín tuổi, lúc anh đi khảo sát công trường bị máy móc đ/ập trúng, sau đó cậu ấy đến chùa quỳ suốt một ngày để thắp đèn cầu phúc cho anh, mong anh bình an khỏe mạnh, vạn sự như ý. Mười năm sau này, chắc hẳn ngọn đèn đó chưa từng tắt.”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Giang Tự sắp vào rồi.
Tôi nhìn biểu cảm sững sờ rõ ràng của anh Ninh Du, thầm nghĩ: lão già, coi như chúng ta huề nhau.
“Mười năm nay, cậu ấy chắc chắn cũng thường xuyên nói yêu anh. Mỗi lần đều là thật lòng.”
Tôi không nhúc nhích, chỉ nhìn anh Ninh Du tháo bịt mắt xuống, lộ ra đôi mắt xinh đẹp ấy.
“Dù là mười năm trước hay mười năm sau, dù ở bất kỳ thời không nào, bất kỳ khoảnh khắc nào — Giang Tự vĩnh viễn yêu Ninh Du.”
……
Lần nữa mở mắt ra, vẫn là căn phòng ngủ ấm áp quen thuộc.
Ánh nắng xuyên qua khe rèm rơi xuống cuối giường.
Tôi cúi đầu, thấy anh Ninh Du đang nằm trong vòng tay mình.
Anh vẫn đang ngủ, hơi thở nhẹ nhàng phả lên ng/ực tôi.
Tôi nhìn anh rất lâu, ngay khoảnh khắc trước khi anh mở mắt, cúi đầu hôn lên môi anh, nghe anh hỏi bằng giọng khàn dịu:
“Sao vậy?”
“Không có gì.” Tôi nói.
“Em yêu anh.”
Dù ở thời không nào, dù là khoảnh khắc nào — em cũng yêu anh.
_END_
Chương 1
Chương 12
Chương 15
Chương 21.
Chương 15
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook