Gen Z Xuyên Không Chỉnh Đốn Hậu Cung

Gen Z Xuyên Không Chỉnh Đốn Hậu Cung

Chương 1

11/10/2024 10:05

Sau khi xuyên không thành Hoàng hậu, Thái hậu chê tôi m/ập, Hoàng đế chê tôi x/ấu, sủng phi vắt óc tính kế tranh giành với tôi.

Nàng ta khóc lóc thảm thiết: “Hoàng hậu đã gi*t con của thần thiếp!”

Hoàng đế hỏi: “Là do nàng làm sao?”

Tôi giang hai tay ra: “Là do thần thiếp làm đó, rồi sao nào, đá/nh ch*t thần thiếp hay gì?”

1

Sau khi xuyên không vừa mở mắt, tôi vội vã hỏi tỳ nữ: “Ta là ai?”

Tỳ nữ trả lời: “Hoàng hậu.”

Tôi khoanh tay vui mừng reo lên: “Yes!”

Tỳ nữ nhìn tôi như nhìn một kẻ bị b/ệnh th/ần ki/nh vậy, liền nói thêm: “Nhưng người đã thất sủng nhiều năm rồi ạ.”

Có tiền, có quyền, còn không cần phải phục tùng đàn ông.

Tôi lại khoanh tay vui mừng reo lên: “Yes!”

Tỳ nữ trợn mắt kinh ngạc nhìn: “Nhà mẹ của người mặc dù giàu có nhưng lại là người của địch quốc, cũng chỉ là nhà lái buôn thuộc tầng lớp thấp kém nhất.”

Nhà mẹ có lực lại còn không phải nhìn sắc mặt của nam nhân.

Tôi liên tục reo lên ba tiếng: “Yes! Yes! Yes!”

Tỳ nữ từ kinh ngạc chuyển sang đồng cảm: “Ông trời nhìn thấy mà thương, nương nương tr/eo c/ổ không thành, cuối cùng cũng phát đi/ên rồi.

Lúc này tôi mới nhìn thấy một mảnh lụa trắng nằm trải trên mặt đất, còn có một chiếc ghế đẩu gỗ méo mó.

Tôi không hiểu nên đã hỏi: “Tại sao chiếc ghế gỗ lại bị g/ãy rồi?”

Tỳ nữ nhìn tôi từ trên xuống dưới, chỉ thiếu chút đem chữ viết lên trên mặt luôn rồi “Trong lòng người còn không rõ sao?”

Tôi nhìn vào gương liền hiểu ngay.

Nguyên chủ quá nặng rồi, chiếc ghế chịu không nổi.

Nhưng nếu mà nguyên chủ chưa ch*t, ta làm sao tôi có thể xuyên vào cơ thể của nàng ta vậy chứ?

Không kịp suy nghĩ nhiều, phi tử t/ự v*n là đại tội, tôi nhanh chóng phân phó tỳ nữ đem chứng cứ phạm tội mang đi đ/ốt.

Giây tiếp theo, bên ngoài cửa truyền đến giọng nói báo tên của thái giám: “Hoàng thượng giá đáo…”

Cũng không kịp xử lý nữa rồi, tôi vội vàng nhặt long hoa(*) lên che vết hằn đỏ trên cổ, một chân đ/á chiếc ghế đẩu gỗ xuống đáy giường.

(*): là một dải khăn dài được làm bằng lụa, hầu hết có màu trắng, dùng riêng cho nữ trong trang phục triều Mãn Châu

Vào khoảnh khắc lúc Hoàng đế bước nhìn thấy tôi, tôi vừa hay đang nhặt dải dây lụa trắng lên.

Hắn trợn tròn mắt nhìn tôi, còn tôi nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt nhỏ.

Sau khi không khí ngưng đọng ba giây, Hoàng đế nổi gi/ận nói: “Chu Ngọc Nhuận, nàng lại dám…”

Cũng là phúc đến thì lòng người ta cũng sáng ra linh hoạt hơn.

Trước khi hắn nói ra từ “t/ự s*t”, tôi vặn eo vươn vai giơ cổ tay lên, nhịp nhàng hát một giai điệu du dương: “Những thứ trắng tinh khiết đều cho bạn. Mây trắng trên bầu trời, đều dành tặng cho bạn. Bạn bè phương xa à, chúng ta hội tụ gặp mặt ở đây à, hội tụ gặp mặt ở đây, hey ha la hey!”

Hoàng đế: “……”

Dưới cái nhìn chăm chú của hắn, tôi kính cẩn treo tấm lụa trắng quanh cổ hắn, khép lòng bàn tay lại và nói: “Trát Tây Đức Lặc.”(*)

(*) Chúc bạn nhiều phước lành và may mắn, mong bạn mỗi ngày đều có thể đi trên con đường hạnh phúc chánh ý như nguyện.

Khóe miệng Hoàng đế gi/ật gi/ật hai lần, cố gắng một cách khó khăn tìm lại giọng nói của mình: “Uyển phi nói Hoàng hậu mưu tính thắt cổ t/ự v*n, có chuyện này không?”

“Nàng ta nói bậy đó ạ.” Tôi giữ mặt không đổi sắc, tim không đ/ập, “Thần thiếp là đang học các phong tục của Tây Tạng. Thần thiếp nghĩ điều này sẽ giúp thúc đẩy sự đoàn kết dân tộc, tăng cường tình hữu nghị giữa hai dân tộc và đưa quốc gia chúng ta phát triển thịnh vượng hơn.”

Hoàng đế không nói nên lời trước combo liên hoàn hai chiêu của tôi.

Một mỹ nữ từ phía sau hoàng đế chạy ra, giơ ngón tay lên thẳng thừng thề thốt: “Thần thiếp dám thề với trời, thần thiếp đã tận mắt chứng kiến ​​hoàng hậu nương nương thắt cổ t/ự v*n, nếu không phải là sự thật sẽ bị thiên lôi đá/nh ch*t!”

Xem ra vị này chính là Uyển phi.

Tôi khoang hai tay lên, bình tĩnh nói: “Ta thấy cô là chó muốn cắn người cãi cùn cãi cố phỉ báng người ta đấy à. Cô xinh đẹp thì thôi đi, thị lực cứ vậy hỏng mất luôn rồi à? Cửa cung cách xa như vậy, đem ta nhận thành Lưu Diệc Phi cũng không phải là không thể, còn có thể nhìn rõ là ta đang nhảy múa hay là thắt cổ t/ự v*n luôn nữa à? Còn nữa ta ăn uống đầy đủ, ngủ ngon giấc lại còn có tiền, thắt cổ t/ự v*n làm cái gì? Ta có b/ệnh à?”

Hoàng đế vểnh tai lên: “Trong cung còn có Lưu Diệc Phi sao?”

Uyển phi vội đến khóe đỏ hoe, chỉ vào tôi nói: “Nếu Hoàng hậu thật sự không thắt cổ t/ự v*n, tại sao lại che cổ kín như vậy? Có dám cởi long hoa ra cho hoàng thượng xem chút không?”

Xem ra con người còn có chút thông minh đó.

Tôi giữ ch/ặt cổ, lắc đầu: “Chuyện này không được.”

Uyển Phi thấy thời cơ đã tới trước mắt, lắc lắc ống tay áo của hoàng đế làm nũng: “Hoàng thượng, thần thiếp tuyệt đối nhìn không sai. Hoàng hậu nương nương chống cự như vậy, nhất định có ẩn tình gì đó…”

Sự nghi ngờ trong mắt hoàng đế càng hiện rõ hơn, uy nghiêm nói: “Hoàng hậu, cởi long hoa ra.”

Tôi chỉ còn cách làm theo mà thôi.

Uyển Phi kích động chỉ vào cổ tôi, hét lên: “Quả nhiên thật sự có vết hằn !”

Sự tức gi/ận hiện rõ trên khuôn mặt Hoàng đế, hắn tiến lên gần hơn một bước, một tay nhéo má ta: “Tiếp theo nàng còn muốn ngụy biện như thế nào?”

Hắn dùng lực bóp mạnh đến nỗi tôi phải bĩu môi lên, đỏ mặt: “Trước mặt nhiều người như vậy, khó mà nói được.”

Hoàng đế càng tức gi/ận hơn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bảo nàng nói, thì cứ nói đi.”

“Được thôi.” Tôi x/ấu hổ cụp mắt xuống nói: “Hoàng thượng đã lâu không sủng hạnh thần thiếp, thế nên thần thiếp muốn nâng cao kỹ năng the phòng, nghe nói cảm giác ngột ngạt thích hợp có thể mang đến cho người ta một loại cảm giác vui vẻ khác. Vậy nên thần thiếp muốn thử xem có đúng không, giúp Hoàng thượng trải nghiệm một lần xem sao….”

Bàn tay giữ lấy tôi của hoàng đế trở nên cứng ngắc, miệng há hốc ngậm không được.

Cặp mắt của Uyển Phi mở to nhìn chằm chằm, mặt đỏ bừng.

Cung nhân trong phòng cúi đầu nhắm mắt lại, giả vờ như không nghe thấy, co ngón chân lại.

Trong sự im lặng thế kỷ này, tôi ngượng ngùng bổ sung thêm: “Không tin thì người nhìn xem, phần vết đỏ trên cổ còn có vết ngón tay, lụa trắng làm sao mà tạo ra vết này được chứ.”

Hoàng đế liếc nhìn một chút, sau đó quay đầu đi không nhìn, suy nghĩ chút rồi nói: “Hèm. Gần đây trẫm bận việc quốc sự, quả thực đã bỏ bê hoàng hậu. Nhưng sau này nàng cũng đừng như thế này nữa….. Nghiên c/ứu nguy hiểm quá rồi, còn không ra thể thống.”

Bận rộn quốc sự sao? Không thèm vạch trần ngươi đó.

Tôi vâng vâng dạ dạ gật đầu: “Ồ”.

“Còn về phần Uyển Phi,” hắn nói với giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn, “là do thị lực có chút vấn đề…”

“Hoàng thượng…” Uyển Phi đột nhiên yếu đuối mà không mất đi sự uyển chuyển ngã xuống đất: “Thần thiếp cũng là vì lo lắng cho Hoàng hậu, hu hu hu…..”

Nữ nhân biết làm nũng, tâm h/ồn của hoàng đế cũng lay động theo.

Ngữ khí của hoàng đế cũng lập tức ấm áp hơn chút: “Cấm túc ba ngày, một hình ph/ạt nhỏ một lời cảnh cáo lớn.”

Uyển Phi lau đi những giọt nước mắt không tồn tại: “Vâng.”

Tôi nhịn không được mà thốt lên đá/nh giá: “Mới có ba ngày, giường còn nằm chưa nóng thì lại được ra khỏi cửa rồi.”

Hoàng đế trợn mắt trắng nhìn tôi: “Hoàng hậu ăn chay nửa năm rồi, nên hạ hạ hỏa.”

Nói xong họ tay trong tay ngọt ngào rời đi.

Tỳ nữ ở bên cạnh ngượng ngùng hỏi: “Nương nương, cảm giác ngột ngạt thực sự rất vui sao?”

Tôi: “Ngươi xem ta trông rất vui sao?”

Danh sách chương

3 chương
11/10/2024 10:19
0
11/10/2024 10:18
0
11/10/2024 10:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bị đòi bồi thường năm triệu? Nhưng nạn nhân lại là đứa con gái đã mất tích của tôi

Chương 9

39 giây

Ngày em trai song sinh bị tráo quyền phong tước, ta sát phạt trở về hoàng thành

Chương 9

2 phút

Trước khi dỡ xưởng đá cũ ở Hoa Liên, anh đã đem trả lại từng nhà mười hai phiến đá kỷ niệm mà mẹ anh từng cất giữ giúp họ.

Chương 13

3 phút

Trước ngày tiệm áo cưới cổ ở Đài Nam đóng cửa, cô cùng chồng cũ truy tìm chiếc áo cưới gia truyền bị tráo tên

Chương 13

6 phút

Trước khi tháo dỡ trạm phát thanh cũ ở Bình Đông, cô cùng cộng sự năm xưa truy tìm cuộn băng cảnh báo bão đã bị xóa từ.

Chương 14

9 phút

Trước khi thang máy khu tập thể cũ ở Tân Bắc được thay mới, cô cùng người anh thất lạc đã truy vết mười hai đoạn ghi âm bảo trì đêm bị xóa bỏ.

Chương 14

12 phút

Trước khi đổi giấy phép tiệm tương cũ ở Kim Môn, ông đã đem mười hai vò men rượu gia truyền mà cô mình giữ hộ đi trả lại cho từng nhà.

Chương 11

15 phút

Trước khi bàn giao vườn dược liệu cổ ở Đài Đông, cô đã đi từng nhà trao trả mười hai cuốn sổ ghi chép thu hái thảo dược mà mẹ mình từng thay mặt lưu giữ.

Chương 12

17 phút
Bình luận
Báo chương xấu