Sau khi trúng tiếng sét ái tình với “vợ” của bạn cùng phòng

Thẩm Du được Chu Thành Hiên cõng về.

Chu Thành Hiên đặt hắn xuống ghế dài, ngồi xổm kiểm tra mắt cá chân của hắn.

Thẩm Du đ/au đến mức rít lên: "Đau đ/au đau đ/au, đừng đụng vào..."

"Có chuyện gì thế?"

Chu Thành Hiên nhíu mày: "Cậu ấy vừa ngã, bị trật mắt cá chân rồi, chắc không leo núi được nữa."

Hắn ta phân công một cách hiển nhiên: "Phải đưa Thẩm Du xuống núi đến bệ/nh viện, vợ à em đi cùng anh. Giang Đạc, mấy người còn leo tiếp không? Nếu leo thì ba người các cậu tiếp tục đi nhé."

Hai người còn lại đều định theo Chu Thành Hiên xuống núi.

Tôi không nói gì.

Đàm Thanh Ngôn cũng im lặng.

Thẩm Du thấy vậy liền khuyên tôi: "Giang Đạc, cậu định leo núi một mình sao? Buồn lắm đấy, về cùng bọn mình trước đi, lần sau hãy lên."

"Không sao," tôi cúi mắt nói, "mọi người đi trước đi, tôi muốn lên chùa trên đỉnh núi xem một chút."

"Vậy được."

Chu Thành Hiên đưa ba lô cho Đàm Thanh Ngôn.

"Vợ, em giúp anh cầm ba lô nhé. Thẩm Du không đi được, anh phải cõng cậu ấy xuống núi."

Đàm Thanh Ngôn hai tay cho vào túi, không nhận.

Chu Thành Hiên sững lại, lúc này mới có thời gian nhìn em ấy.

Đàm Thanh Ngôn nhìn tôi: "Mọi người xuống núi đi, tôi đi chùa cùng Giang Đạc."

Chu Thành Hiên như đột nhiên không hiểu tiếng người: "Em nói cái gì?"

Đàm Thanh Ngôn lạnh nhạt liếc hắn một cái.

"Tôi nói là, tôi không muốn xuống núi, tôi muốn đi chùa cùng Giang Đạc."

Lời em ấy vừa dứt.

Không khí lập tức căng thẳng.

Sắc mặt Chu Thành Hiên trở nên khó coi.

Thẩm Du nói: "Vậy hai người lên núi đi."

"Không được." Chu Thành Hiên mặt đen lại, "Em ấy tim không tốt, tớ không yên tâm."

Hắn kiên nhẫn nói với Đàm Thanh Ngôn: "Vợ, em xuống núi với anh trước đi, lần sau anh sẽ dẫn em lên lại. Không thì anh sẽ lo lắm."

Đàm Thanh Ngôn đã đứng bên cạnh tôi.

"Chân Thẩm Du quan trọng hơn, anh mau đưa anh ấy đi đi. Ở đây có Giang Đạc rồi, không có gì phải lo."

Thẩm Du vỗ Chu Thành Hiên một cái.

"Đúng vậy, tớ đ/au ch*t đi được, cậu mau cõng tớ đi. Giang Đạc đáng tin cậy hơn cậu nhiều, có cậu ấy ở đây thì cậu còn không yên tâm cái gì?"

Chu Thành Hiên nghiến răng, cõng Thẩm Du lên.

Quay đầu lại nói với tôi: "Huynh đệ, giúp tao chăm sóc vợ tao nhé, cảm ơn."

Tôi nhìn bóng lưng Chu Thành Hiên, lạnh lùng nói: "Không cần."

Danh sách chương

5 chương
18/03/2026 15:32
0
18/03/2026 15:27
0
18/03/2026 15:25
0
18/03/2026 15:20
0
18/03/2026 15:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu