Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- NGƯỜI ĐỘI HƯƠNG
- Chap 6
Tô Tiểu Hòa đem nỗi khổ tâm nói với mẹ, mong cầu một chút xót thương, một chút ủng hộ. Nhưng mẹ cô chỉ bĩu môi: "Chuyện cỏn con thế mà cũng làm quá lên? Có phải mày tự nghĩ ra không đấy? Cậu Phong c.h.ế.t rồi thì làm gì được mày nữa?"
"Tao thấy mày chỉ là lười làm, muốn trốn việc thôi!" Bà mẹ vừa bĩu môi nhặt rau vừa càm ràm, "Nếu không phải tại mày không biết điều, thì giờ đã ngồi mát ăn bát vàng ở Châu gia rồi, đâu phải chịu khổ thế này?"
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của mẹ, chút hy vọng cuối cùng trong lòng Tô Tiểu Hòa tắt ngấm.
Đêm hôm đó, cơn á/c mộng tàn khốc hơn bao giờ hết.
Trong mơ, Châu Hiểu Phong bóp cổ cô, lôi cô từng chút một vào bóng tối, miệng gào thét: "Xuống đây... xuống đây bầu bạn với tao…!"
...
Trời vừa hửng sáng, dưới gốc cây Hòe già cành lá vặn vẹo dẫn đến nhà máy đã vây kín người - Tô Tiểu Hòa đã tr/eo c/ổ t/ự v*n trên một cành cây lớn. Bộ đồ công nhân màu xanh trên người cô bị sương sớm thấm đẫm, rủ lơ lửng giữa không trung, khẽ đung đưa theo gió. Dưới đất rơi lại đôi giày vải nhung cũ kỹ, mũi giày dính đầy bùn đất, như thể cô đã đi bộ suốt quãng đường dài từ nhà đến đây.
Chẳng ai biết cô đến từ lúc nào. Càng không ai biết cô tự mình tròng cổ vào dây, hay là bị thứ gì đó... dẫn dắt đến đây.
Sương sớm quyện lấy những tiếng xì xầm của đám đông, cái lạnh thấu xươ/ng.
"Cái con bé này sao mà dại dột thế không biết...?"
"Có khi nào bị thứ gì bức đến hóa đi/ên không?"
"Chao ôi, thật tội nghiệp...!"
Phía ngoài đám đông, Lại T.ử thu mình trong góc tường, toàn thân run cầm cập như cầy sấy. Hắn bị đ.á.n.h thức bởi tiếng ồn ào, vừa nghe có người tr/eo c/ổ, tim hắn liền "thót" một cái. Khi nhìn thấy người c.h.ế.t là Tô Tiểu Hòa, hai chân hắn rụng rời, quỳ rạp xuống đất. Trong đầu hắn hiện lên lá bùa vàng kia, hiện lên khuôn mặt của đôi vợ chồng nhà họ Châu. Hắn luôn cảm thấy cái c.h.ế.t của Tô Tiểu Hòa có liên quan mật thiết đến mình, và rất nhanh thôi, sẽ đến lượt hắn!
Mẹ Tô Tiểu Hòa khi được người ta dìu đến đã khóc đến x/é lòng x/é dạ. Bà ta ngồi sụp xuống đất, đ.ấ.m tay vào đùi: "Con ơi là con! Sao con dại dột thế này?!"
Thế nhưng trong tiếng khóc ấy, ngoài sự bi thương, dường như còn ẩn chứa một thứ gì đó khác. Đó là một sự oán h/ận, h/ận đứa con gái đã tự tay hủy đi cái hy vọng bám víu lấy Châu gia của bà ta.
...
Khi tin tức truyền đến nhà máy, ông chủ Châu đang họp. Thư ký hớt hải chạy vào, ghé tai ông ta thầm thì vài câu. Sắc mặt ông Châu biến đổi rõ rệt, cây bút máy "chạch" một phát rơi xuống bàn. Ông đứng phắt dậy rời đi, cuộc họp cũng bỏ dở giữa chừng.
Vợ ông nghe tin khi đang ở nhà. Lúc đó bà ta đang lau bức ảnh của con trai, miệng lẩm bẩm điều gì đó. Khi thấy chồng mang theo luồng khí lạnh xộc vào cửa, thốt ra câu "Tô Tiểu Hòa tr/eo c/ổ c.h.ế.t rồi", bàn tay đang lau khung ảnh của bà ta chợt khựng lại.
Bà ta ngước mắt lên, trong mắt không hề có một chút bi thương nào, chỉ có một sự phấn khích đến đi/ên cuồ/ng. Vài giây sau, bà ta đột nhiên bật cười. Không phải cười thầm, mà là cười rộ lên, cười đến mức gập cả người, nước mắt chảy ròng ròng.
"Tốt quá! Tốt quá rồi!" Bà ta vỗ đùi bôm bốp, giọng cao vút đầy gai người, "Hiểu Phong! Mẹ làm xong cho con rồi! Cô gái đó đến bầu bạn với con rồi! Con không còn cô đơn nữa rồi!"
Ông Châu đứng đó nhìn người vợ đi/ên dại của mình, sắc mặt có chút phức tạp.
"Đừng cười nữa!" Ông ta hạ thấp giọng quát, "Người ta nghe thấy thì không hay đâu."
"Tại sao tôi không được cười?" Thẩm Ngọc Lan đột ngột đứng dậy, chỉ tay vào mũi chồng, "Tôi vì Hiểu Phong mà chuyện gì cũng dám làm! Giờ tâm nguyện đã thành, tại sao tôi không được cười?!"
Mấy ngày sau, đôi vợ chồng này lại làm một việc còn kinh khủng hơn thế.
Chiều hôm đó, tại nhà tang lễ. Thẩm Ngọc Lan đẩy hai xấp tiền mặt về phía quản lý Vương: "Bảy ngày sau, giúp tôi làm một việc."
"Bà cứ nói..." Quản lý Vương nhìn xấp tiền, ánh mắt có chút do dự.
"Tráo đổi th* th/ể." Ánh mắt bà ta lạnh lẽo, "Đến lúc đó sẽ có một người tên Tô Tiểu Hòa được đưa đến hỏa táng. Ông hãy th/iêu một x/á/c giả, còn cái x/á/c thật thì để lại cho tôi."
Quản lý Vương mặt trắng bệch: "Không được! Việc này vi phạm quy định!"
"Quy định?" Bà ta cười lạnh, bồi thêm hai xấp tiền nữa. "Số tiền này đủ để ông m/ua nhà cưới vợ cho con trai rồi đấy. Không đồng ý, tôi sẽ khiến ông không còn đường sống trong cái nghề này nữa."
Trước tiền bạc và sự đe dọa, quản lý Vương cuối cùng cũng gật đầu, "Nếu có chuyện gì xảy ra... thì tôi không liên quan đâu đấy."
"Yên tâm, trời biết đất biết, ông biết tôi biết." Bà ta nói với vẻ mặt âm trầm.
Bảy ngày sau, Tô Tiểu Hòa bị "hỏa táng" thành tro, người nhà họ Tô vừa gom tro cốt vừa khóc đến đ/ứt từng khúc ruột. Điều họ không biết là, cái x/á/c thực sự của Tô Tiểu Hòa đã bị bọc trong vải đen, bí mật vận chuyển đến khu m/ộ của Châu Hiểu Phong.
...
Giữa sườn núi sau thôn, 11h đêm.
Trăng bị mây đen nuốt chửng, gió núi gào rít như tiếng q/uỷ hờn. Đôi vợ chồng nhà họ Châu, cùng với Lại T.ử bị ép buộc đi theo. Ba người khiêng cái x/á/c bọc trong vải đen, bước cao bước thấp đi lên núi.
Chân Lại T.ử run bần bật như cầy sấy. Hắn bị tài xế của ông chủ Châu lôi xồng xộc từ nhà ra, cho đến khi ngửi thấy mùi t.ử khí bốc lên từ tấm vải đen, hắn mới hiểu ra - đây là làm đám cưới m/a. Hắn muốn chạy, nhưng nhìn ánh mắt đi/ên cuồ/ng của đôi vợ chồng, chân hắn như bị đổ chì, không nhúc nhích nổi.
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 13
8
Bình luận
Bình luận Facebook