Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cuối cùng thì vẫn đi vào rạp chiếu phim.
Từ bốn người biến thành năm người.
Cái vị trí ngồi này, đúng là làm cho người ta thấy phiền lòng.
Bên trái là Tần Miên, bên phải là Giang Tự.
Trong mắt Tần Miên mang theo sự cảnh giác và tò mò, còn Giang Tự thì trực tiếp chen qua hất văng Bạch Gia ra chỗ khác.
Bạch Gia cũng không bực mình, ôm tâm lý cứ có chỗ ngồi là xem thôi, bưng rổ bỏng ngô nhai rôm rốp.
Đèn trong rạp vừa tối xuống.
Tay phải của tôi liền bị người ta nắm lấy.
Những ngón tay mát lạnh của Giang Tự luồn vào kẽ tay tôi, trực tiếp đan mười ngón tay lồng vào nhau.
Màn hình điện thoại không ngừng nhấp nháy.
Giang Dịch ngồi cách một Tần Miên đang gõ phím nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh.
[Mau buông ra!]
[Đệt mợ, Tống Cẩm, mày có còn là anh em của tao không hả?]
[Mày dám tán tỉnh em tao!]
[Là anh em thì mày buông tay ra ngay cho tao!]
…Tao tán cái búa ấy!
Nhìn một cái là biết cậu ấy đang tán tao có được không hả!
Màn hình vẫn tiếp tục sáng lên, nhưng tôi không nhìn thấy nữa rồi.
Bởi vì điện thoại đã bị Giang Tự cầm lấy rồi nhét thẳng vào túi cậu ấy.
Chương 15
Chương 11
Chương 12
Chương 29
Chương 15
Chương 15
Chương 13
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook