Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- Huyết Luyện Hương
- Chapter 2
4.
Về đến nhà, tôi rửa mặt bằng nước lạnh, nhưng hai tay vẫn run lẩy bẩy không ngừng. Tôi đành phải gửi tin nhắn thoại cho cậu bạn cùng phòng.
“Anh Khôn, khi nào cậu tới vậy?”
“Sao thế? Không lẽ cậu đã gặp mặt cái tên thầy Luyện Hương đó rồi hả?”
“Đúng vậy, giờ phải làm sao đây?”
“Có phải vừa gặp anh ta, cậu đã rung động rồi không?”
Đúng là như vậy mà!
“Bây giờ thì tin lời tôi nói rồi chứ!”
“Tôi sai rồi, anh Khôn, cậu mau đến c/ứu tôi đi.”
“Lúc trước cậu nói chưa gặp mặt anh ta thì vẫn còn cách hóa giải, một khi đã gặp mặt, sợi tơ tình anh ta gieo vào người cậu đã hình thành rồi. Anh ta mà có yêu cầu gì với cậu, cậu đều phải đồng ý và hoàn thành, nếu không, sẽ biến thành một vũng m/áu. Biến thành m.á.u có hai quá trình, một là khi còn sống, hai là sau khi c.h.ế.t không còn tri giác. Điểm đ/áng s/ợ nhất của Huyết Luyện Hương là quá trình đầu tiên khi biến thành m.á.u rất dài, khiến người ta phải chịu đựng mọi sự giày vò trước khi ch*t.”
“Anh Khôn, cậu đừng nói nữa, mau đến c/ứu tôi đi. Tôi sai rồi, tôi không nên không tin lời cậu!”
“Bên tôi tối nay vẫn còn phải thu xếp nốt, xong việc tôi sẽ đi ngay trong đêm, sáng sớm ngày mai cậu sẽ gặp được tôi thôi. Cậu cứ ở nhà chờ, đừng chạy lung tung, đừng khiêu khích anh ta, cứ giữ chân anh ta trước đã.”
“Được.”
5.
Tối đó tôi không đ/ốt hương liệu, r/un r/ẩy trải qua một đêm.
Trời vừa sáng tôi đã dậy, chờ Triệu Khôn đến tìm.
Tuy nhiên, vừa mới vệ sinh cá nhân xong, tôi đã nhận được tin nhắn văn bản từ Triệu Khôn, kèm theo một bức ảnh cậu ấy đang nằm trong bệ/nh viện.
[Tống Khê, xin lỗi nhé, tôi bị t/ai n/ạn xe. Mẹ kiếp, gần sáng gặp phải một con hồ ly, mê hoặc mắt tôi, hại tôi phải phanh gấp, vừa xuống xe đã bị người khác tông phải. Tôi lợi hại như vậy mà vẫn bị con hồ ly c.h.ế.t tiệt đó lừa.]
[Cậu đợi thêm chút nhé, tôi xử lý vết thương xong sẽ qua ngay.]
Hồ ly à…
Triệu Khôn dường như không liên kết việc cậu ấy bị t/ai n/ạn xe với chuyện của tôi, bởi vì tôi chưa từng kể với cậu ấy rằng ba người trong tiệm hương liệu đều trông rất giống hồ ly.
[Cậu nghỉ ngơi cho tốt đi, là tôi làm liên lụy đến cậu.]
Trò chuyện một lúc, tôi xuống nhà ăn sáng.
Từ xa đã nghe thấy mẹ tôi đang nói chuyện với ai đó ở cửa. Bà ấy không có bất kỳ người bạn thân thiết nào trong trấn, tôi tò mò nhìn sang, thì ra lại là ông chủ tiệm hương liệu!
Cảm giác kỳ lạ trong lòng tôi ngày càng mãnh liệt.
Mẹ tôi thấy tôi từ trên lầu xuống, vội vàng kéo tôi ra cửa gặp người ta.
Suốt cả quá trình, anh ta chỉ im lặng nhìn tôi, rồi đưa hộp giữ nhiệt đang cầm trong tay về phía tôi.
Tôi đứng đơ tại chỗ, không động đậy, vừa sợ hãi lại vừa ngại ngùng.
Mẹ tôi đ.ấ.m vào cánh tay tôi một cái, “Làm gì đó, mau nhận đi! Đây là th/uốc bổ Đại sư sắc cho con đó, miễn phí luôn, còn nói phải tự tay giao cho con nữa.”
Tôi nhìn ngưỡng cửa hỏi: “Làm sao anh biết nhà tôi ở đâu?”
Mẹ tôi vội vàng trả lời: “Đại sư nhớ là mẹ đã đăng ký địa chỉ nhà chúng ta rồi, cố ý mang tới đó, ai mà có đãi ngộ tốt như vậy chứ.”
Con trai bà bị b/án mà bà còn giúp người ta đếm tiền!
Tôi vẫn không động đậy, anh ta đột nhiên nắm lấy tay tôi, đặt hộp giữ nhiệt vào tay tôi.
Khoảnh khắc bị anh ta chạm vào, da đầu tôi gần như muốn n/ổ tung.
Anh ta chỉ nhàn nhạt nói: “Hôm qua thấy sắc mặt cậu không tốt, nên sắc th/uốc bổ cho cậu.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cứng đờ nhìn anh ta. Cố gắng tìm ki/ếm trên khuôn mặt anh ta ý đồ x/ấu, hoặc sự m/ập mờ, nhưng đều không có.
“Nếu không uống thì sao?”
Anh ta khẽ cười, nụ cười mang chút châm biếm, “Cậu có thể thử xem…” Nói xong, nụ cười trên mặt biến mất ngay lập tức, rồi anh ta quay lưng đi một cách thong dong.
Tôi nhìn bóng lưng anh ta, nổi hết cả da gà.
6.
Sau bữa sáng, tôi một hơi uống cạn chén th/uốc bổ, cảm giác tê dại đến mức không còn phân biệt được mùi vị.
“Tiểu Khê, giờ con đã dùng hương liệu rồi, lại còn uống th/uốc nữa, cơ thể cũng điều hòa ổn thỏa rồi phải không? Tối nay con có thể hoàn thành tâm nguyện của mẹ được không?”
Vừa nghĩ đến những việc bà làm, tim tôi bỗng gi/ật thót.
Tôi nhìn bà, lắc đầu, “Mẹ, mẹ có thực sự tin tưởng ông chủ tiệm hương liệu đến vậy không?”
“Đương nhiên là tin rồi, con đi trên phố, ai mà chẳng nói thầy Luyện Hương tốt. Cậu ấy là Bồ T/át c/ứu khổ c/ứu nạn, đã chữa khỏi bệ/nh cho biết bao nhiêu người, lại còn không bao giờ lo chuyện bao đồng.”
“Đúng là vậy. Nhưng con lại cảm thấy, anh ta đối với nhà mình lại khác biệt. Một năm trước là như vậy, bây giờ cũng vậy. Mẹ, mẹ còn nhớ một năm trước anh con họ c.h.ế.t như thế nào không?”
“Chị dâu mang th/ai, mẹ mang về hương liệu an th/ai an thần, kết quả chị ấy sinh ra một th/ai nhi c.h.ế.t không da, mặt đứa bé như một mảnh giẻ rá/ch nát, m.á.u me be bét, làm anh con sợ c.h.ế.t khiếp ngay tại chỗ!”
“Hương liệu anh ta đưa cho mẹ, tác dụng đều ngược lại, sao mẹ còn dám đến chỗ anh ta! Nếu không phải con cũng dùng hương liệu của anh ta, con sẽ không liên tưởng những chuyện đã xảy ra với gia đình mình với anh ta đâu.”
“Mày nói bậy!” Mẹ tôi tức gi/ận đứng dậy ch/ửi m/ắng tôi, “Thằng ranh con, mày đi học ở ngoài, làm sao mà biết được chuyện gì đã xảy ra ở nhà, là thằng khốn nạn nào đã nói cho mày biết?”
Bà ấy không biết đâu, dù tôi có ở trường, tôi vẫn có thể nhìn thấy những chuyện xảy ra ở nhà. Bởi vì tôi đã lắp hai cái camera giám sát ở nhà, một cái hướng ra phòng khách, một cái hướng ra sân, tôi còn lừa bà ấy rằng đây chỉ là đồ chống tr/ộm thôi.
“Không cần ai nói cho con biết, giờ con đã dùng hương liệu, con đã trở thành nạn nhân tiếp theo rồi.”
“Mày làm sao, mày không phải vẫn tốt đấy sao?”
“Bây giờ con có tốt không? Lúc đầu con nói với mẹ con thích đàn ông chỉ là lừa mẹ, sau khi dùng hương liệu, con đã thật sự…” Tôi không nói tiếp được nữa.
Nhưng bà ấy rõ ràng hiểu ý tôi.
Mẹ tôi trợn tròn mắt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, không thể tin được mà lắc đầu, “Mày nhất định là nói dối để lừa tao mới nói vậy, tốt nhất mày đừng vì lừa mẹ mà qua lại với thằng đàn ông nào, nếu không mẹ sẽ đ/á/nh g/ãy chân mày, và cả chân nó nữa!”
Thằng đàn ông nào?
Chẳng phải là người đàn ông mà mẹ tin tưởng nhất sao.
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook