"Không tệ, ngươi quả nhiên có tiên duyên, chỉ không biết người lão phu cần tìm rốt cuộc có phải là ngươi không?"
Hôm sau, Thôi Phụ trở về.
Tay trái xách một cái đầu đẫm m/áu, tay phải nắm một người đang co rúm sợ hãi.
Cái đầu là Tống bà với đôi mắt trợn ngược, còn người kia chính là chị gái tôi, người vốn đã "ch*t".
"Chị! Hóa ra chị vẫn sống!"
Tôi vội chạy về phía họ.
Nhưng chị tôi vừa thấy tôi liền quay mặt đi, nét mặt hiện rõ vẻ hổ thẹn.
Thôi Phụ cất giọng châm chọc:
"Tình tỷ muội thật cảm động, nhưng ngươi không biết chứ? Chị gái người vì muốn sống mà đã b/án đứng ngươi đấy."
"Ngài có ý gì?"
Tôi tức gi/ận trước lời đ/âm thọc của hắn.
Thôi Phụ nhìn tôi bằng ánh mắt xem thường:
"Trương Nhung Hoa sớm biết làm Phúc Nương sẽ ch*t, nên khi Huyết Quan Âm hiển linh đã cùng phụ mẫu ngươi diễn kịch. Tống bà cũng bị m/ua chuộc từ lâu. Từ đầu tới cuối, chỉ mình ngươi bị bịt mắt mà thôi."
Bình luận
Bình luận Facebook