Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Chuyện của tôi...”
Ngày đầu tiên ở ký túc xá mới, tôi đã đối mặt với thử thách khó nhằn.
Vòi sen trong nhà vệ sinh hỏng, dòng nước chảy yếu ớt như tuyến tiền liệt của ông lão bảy tám mươi, lại còn lúc nóng lúc lạnh thất thường.
Cơ sở vật chất Đại học Phương Bắc quả danh bất hư truyền.
Mấy đứa bạn cùng phòng đã quá quen với cảnh này, thằng Vương Lỗi vừa mặc áo vừa hô hào:
“Đi thôi đi thôi, ra nhà tắm công cộng, nước ở đấy nóng hổi mà xả láng luôn!”
Nhà tắm công cộng...
Nghe ba từ ấy thôi, da đầu tôi đã dựng đứng.
Ký ức lần trước sau kỳ quân sự tôi vẫn còn nhớ rõ như in, nhất là mấy suy nghĩ đi/ên rồ của Lăng Hiểu.
Tôi vô thức liếc nhìn Lăng Hiểu.
Cậu ta đang ngồi bệt trên giường chùi đôi giày bóng rổ, nghe thấy thế bỗng dừng tay, ngẩng đầu lên, ánh mắt đ/á/nh trúng ngay vẻ kháng cự trên mặt tôi.
Cậu ta nhíu mày, vẻ mặt đầy gh/ét bỏ không giấu giếm:
“Đi thôi đi thôi, nhà tắm công cộng bọn tôi tốt lắm.”
“Nhà tắm công cộng! Tốt! Quá tốt!”
“Được công khai ngắm nghía rồi! Lần này nhất định phải nhìn cho rõ!”
“Vợ ngại ngùng chắc đỉnh lắm! Tai đỏ lên nhỉ? Cổ đỏ lên nhỉ? Người đỏ hết cả nhỉ?”
“He he he he he...”
Tôi:”...”
Nghe mấy suy nghĩ này thôi, ngón chân tôi đã cuộn quắp lại.
“Tôi lát nữa tôi xách xô múc nước tắm tạm vậy.”
Tôi cố gắng chống cự.
“Tạm cái con khỉ!”
Lăng Hiểu quăng giày, đứng phắt dậy, thân hình cao lớn toát ra khí thế áp đảo.
“Người đầy mồ hôi, tính làm ai ngạt thở hả? Nhanh lên, đừng lề mề!”
Miệng cậu ta ch/ửi đùng đùng, nhưng mắt lại không ngừng liếc về phía cổ áo tôi.
“Xươ/ng quai xanh lộ ra rồi… trắng lóa cả mắt...”
“Phải đi! Không đi tôi vác đi!”
Cuối cùng, tôi vẫn bị Lăng Hiểu nửa ép buộc, lại bị mấy đứa bạn cùng phòng lôi đi, tiến về nơi khiến lòng tôi kh/iếp s/ợ.
Trong nhà tắm công cộng hơi nước m/ù mịt, tiếng người ồn ào, từng thân hình trần truồng qua lại.
Tôi cứng đờ cởi quần áo, chậm rãi như con lười.
Lăng Hiểu đứng ngay bên cạnh.
Trong chốc lát, cậu ta đã l/ột sạch quần áo.
Phô ra thân hình cơ bắp cuồn cuộn đầy sức bật, những giọt nước lăn dài trên làn da nâu rám nắng.
Cậu ta liếc tôi, chép miệng:
“Lề mề gì thế? Như con gái ấy.”
“Cởi nhanh lên! Cho tôi ngắm nào!”
“Eo có thực thon hơn nhìn không? Mông có thực căng hơn sờ không?”
“Chân chắc trắng lại thẳng nuốt nước miếng”
Tôi quay lưng lại, cởi nốt trong chớp mắt, túm lấy khăn che trước ng/ực, cúi đầu định lao vào gian tắm vắng người.
Cổ sau bỗng bị bàn tay to nóng bỏng túm ch/ặt.
“Chạy đi đâu?”
Giọng Lăng Hiểu hoà trong tiếng nước, khàn khàn.
“Bên này.”
Cậu ta gần như nhấc bổng tôi, nhét tôi vào gian kế bên, tự mình mở vòi nước.
Dòng nước ào ào trút xuống người cậu ta.
Tôi đứng ch/ôn chân, nước nóng xối xả nhưng chẳng làm vơi đi chút căng thẳng.
Dù gian tắm có vách ngăn nửa người, nhưng chẳng che được gì.
Tôi nghe rõ mồn một tiếng động Lăng Hiểu tắm rửa, cùng dòng suy nghĩ cuồn cuộn trong đầu hắn:
“Hơi nước m/ù mịt thế này... nhìn chẳng rõ... góc độ không tốt...”
“Nhón chân xem nào… ôi ôi thấy được vai rồi... trơn tru quá... muốn..”
“Cậu ấy thoa sữa tắm chưa? Mùi gì thế? Mùi sữa? Chắc thơm lắm...”
“Có tạo bọt chưa? Bọt trôi xuống trông thế nào nhỉ..... không nghĩ nữa. Đầu mình sắp n/ổ tung mất.”
“Cái vách ngăn ch*t ti/ệt này! Ngày nào đó phải tháo phăng nó! Lát nữa dẫn vợ đi nhà tắm lớn, bỏ cái vách vô dụng này đi.”
Tôi vội vàng thoa sữa tắm, chỉ mong nhanh chóng kết thúc.
Đột nhiên, bánh xà phòng tuột khỏi tay tôi, rơi bịch xuống đất, lăn ngay dưới vách ngăn.
Tôi:”......”
Tiếng nước bên Lăng Hiểu tắt lịm.
Cậu ta chắc chắn đã thấy bánh xà phòng.
Không khí đông cứng mấy giây.
Tôi nghe hắn ho giả bộ, giọng đầy bực dọc và khó chịu:
“Đậu má! Cẩn thận chút được không? Cái gì cũng không cầm nổi! Tự lại đây mà nhặt.”
“Trời giúp mình! Xà phòng! Là xà phòng!”
“Vợ lại nhặt, mình có thể...”
“Không đúng không đúng, vợ chắc ngại, vậy để mình nhặt, mình không ngại..”
Sau đó, tôi trố mắt nhìn đôi chân dài cơ bắp cuồn cuộn của cậu ta khụy xuống.
Cậu ta ngồi xổm, đầu và bờ vai rộng thò qua khe dưới vách ngăn.
Ánh mắt cậu ta, chính x/á/c, nóng bỏng, dán ch/ặt lên đôi chân trần của tôi, rồi dần leo lên...
Thời gian như giãn ra.
Cậu ta ngồi xổm đó, tay nắm ch/ặt bánh xà phòng, mắt như bị đóng đinh.
“Lấy nhanh lên!”
Trong lòng:Trời ơi!!!!!!”
“Chân! Chân! Chân!”
“Đây là chân à? Là lưỡi d/ao câu h/ồn! Gi*t ch*t mình rồi!”
“Lên nữa! Lên chút nữa! Xin đó!”
“Mình không chịu nổi... khí huyết dồn xuống... sắp xỉu...”
Mặt tôi bừng đỏ, hơi nóng từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu!
Tôi gi/ật phắt bánh xà phòng từ tay cậu ta!
“Cảm, cảm ơn!”
Giọng run bần bật.
Chương 12
Chương 15
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook