Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Nhịp tim lệch nhịp
- Chương 12
Tôi cứ ngỡ Thương Lạc sẽ rời đi.
Hắn chưa bao giờ ở lại qua đêm tại nhà tôi.
Nhưng lần này, khi tôi mở mắt ra, hắn vẫn còn ở đó.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ thầm vui mừng trong lòng.
Nhưng giờ đây, tôi lại cảm thấy thật hoang đường.
Tôi không hiểu nổi tại sao.
Hay là đàn ông đều như vậy cả?
Ở gần thì chán, ở xa thì thèm.
Một bên mặt Thương Lạc hơi bầm tím.
Đó là do cú đ/ấm của tôi tối qua.
Hắn không xử lý, tôi nhìn vào lại thấy không thoải mái.
Tôi ngồi dậy tìm hộp y tế, lấy ra tuýp th/uốc điều trị vết bầm, cẩn thận bôi lên cho hắn.
Tôi đã quen rồi.
Thương Lạc luôn đóng phim hành động, cũng chẳng thèm dùng diễn viên đóng thế.
Va chạm trầy xước là điều khó tránh khỏi.
Nhưng mỗi khi để lại vết s/ẹo, hắn lại cảm thấy cơ thể mình trở nên không hoàn mỹ.
Sẽ không vui.
Không vui thì lại tìm đến tôi.
Lần nào cũng vậy, đều là tôi bôi th/uốc cho hắn.
Đôi khi hắn sẽ cười cợt: "Em có vẻ coi trọng dung mạo của tôi hơn cả tôi nhỉ?"
Đương nhiên rồi.
Hoàn mỹ thế này, chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật, để bị thương thì thật đáng tiếc.
Tôi không chịu được việc nhìn những thứ hoàn mỹ lại xuất hiện tì vết.
Ít nhất là ở vẻ bề ngoài.
Đang bôi th/uốc, Thương Lạc mở mắt ra.
Hắn ngẩng mặt lên, đôi môi mỏng đặt lên bàn tay của tôi, khẽ cười: "Muốn làm à?"
Tôi thu tay lại, cất th/uốc vào hộp, xuống giường rửa tay.
Thương Lạc đi theo tôi, khoanh tay dựa vào cửa phòng tắm.
Hắn chỉ mặc mỗi một chiếc quần l/ót: "Lạt mềm buộc ch/ặt à?"
Tôi nhắm mắt lại, lục lại trong trí nhớ những thiết lập về kẻ thực dụng hám lợi trong phim truyền hình, rồi nhìn về phía Thương Lạc: "Nhà đến tay rồi, tôi không thèm “buộc” nữa."
Thương Lạc nhướng mày, đáy mắt thoáng qua một tia u ám.
Không biết là thất vọng, hay là vì điều gì khác.
Hắn xoay người, vươn vai một cái: "Tôi còn tưởng em khác với những người khác."
"Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi."
Thay quần áo xong, hắn cứ thế rời đi.
Đồ ngủ vứt lung tung, chăn ga trên giường xộc xệch, khiến căn phòng vốn dĩ ngăn nắp của tôi trở nên không còn hoàn mỹ như trước.
Giống như con người hắn vậy, đột ngột xông vào cuộc đời tôi, khiến tôi rối bời, rồi lại nhẹ nhàng rút lui.
May thay, dù là căn phòng này, hay là con người hắn, tôi đều không định luyến tiếc thêm nữa.
Con người mà, sinh ra là để vươn lên, là để tiến về phía trước.
Chương 9
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook