Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chợt thở phào.
Rồi vội vàng gật đầu.
Việc chấm dứt qu/an h/ệ nhận nuôi diễn ra rất thuận lợi.
Suốt cả quá trình, Tần Chiêu Nguyệt và ông bà Tần không nói với nhau một câu nào.
Tôi lặng lẽ ký hết chồng giấy tờ.
Trong lòng...
Vẫn không khỏi thấy hụt hẫng.
Giữa tôi và anh.
Lại mất đi một sợi dây buộc hai người phải ở bên nhau.
Nếu một ngày nào đó phải chia xa.
Ngay cả thân phận...
"Em trai trên danh nghĩa của Tần Chiêu Nguyệt."
Có lẽ tôi cũng sẽ không còn.
Tôi cầm nắp bút.
Ngẩn người.
Cho đến khi anh nắm lấy tay tôi.
"Đi thôi."
Anh đưa tôi lên xe.
Tôi bám cửa kính nhìn anh.
"Anh không về cùng em sao?"
"Anh còn chút việc. Hôm nay chắc sẽ về muộn. Ở nhà ngoan ngoãn ngủ nhé?"
"Vâng."
Anh xoa đầu tôi.
Rồi dưới ánh mắt chăm chú của tôi.
Anh khom người, đặt lên môi tôi một nụ hôn, khẽ nói:
"Anh yêu em."
16.
Hôm ấy anh về rất muộn.
Lúc đó tôi đã ngủ rất say.
Trong cơn mơ màng.
Tôi cảm giác có người ôm lấy mình.
Bàn tay anh khẽ chạm vào hình xăm nơi bụng dưới.
Tôi mơ màng hỏi:
"Anh định..."
Rồi theo bản năng nép sát vào lòng anh.
Người ôm tôi khựng lại.
Hơi thở nặng hơn đôi chút.
Tôi hé mắt.
Đối diện với đôi mắt đầy cảm xúc của anh.
Anh hít sâu một hơi, ép xuống mọi xao động, khẽ nói:
"Ngủ đi. Anh không làm phiền em."
Tôi gật đầu.
Chưa đầy hai giây sau đã ngủ lại.
Vòng tay ấy...
Ấm áp đến mức khiến tôi yên tâm.
Một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau.
Lúc tỉnh dậy, anh vẫn còn ngủ.
Tôi ngắm gương mặt anh.
Chỉ cảm thấy, không có buổi sáng nào hạnh phúc hơn thế.
Tôi cúi xuống, định hôn anh thì chợt bị một dấu vết trên ng/ực anh thu hút.
Tôi khẽ vén cổ áo ngủ của anh.
Hơi thở lập tức nghẹn lại.
Đầu ngón tay r/un r/ẩy.
Nhẹ nhàng chạm lên hình xăm ấy.
Lớp vảy mới kết còn hơi ráp.
Một hình xăm rất lớn.
Khắc nổi bật trên làn da trắng lạnh của anh.
Rực rỡ.
Cũng vô cùng ngang ngược.
Anh mở mắt, khẽ cười.
"Thích không?"
Tôi đỏ hoe mắt.
Ngẩng đầu nhìn anh.
Đó là...
Tên của tôi.
"Sao lại khóc? Không thích à?"
Tôi lắc đầu thật mạnh.
"Không... không phải..."
Anh khẽ vuốt tóc tôi.
"Ngày ký giấy chấm dứt nhận nuôi..."
"Em từng nghĩ là anh không cần em nữa đúng không?"
Tôi cúi đầu.
"Chỉ... chỉ có một khoảnh khắc như vậy."
Anh nắm lấy tay tôi.
"Anh muốn từ nay về sau..."
"Em sẽ không còn có dù chỉ một khoảnh khắc như thế nữa."
"Em phải tin."
"Dù là vì bất cứ lý do gì."
"Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào."
"Anh cũng sẽ không rời bỏ em."
Bàn tay tôi vẫn đặt trên hình xăm nơi ng/ực anh.
Nghẹn ngào hỏi:
"Đây... Có được xem là một lời hứa không?"
Anh nắm lấy tay tôi.
Nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út một chiếc nhẫn.
Rồi cúi đầu hôn lên chiếc nhẫn ấy.
Bàn tay mang chiếc nhẫn giống hệt của anh.
Đan ch/ặt lấy tay tôi.
Mười ngón tay quấn lấy nhau.
"Được."
17.
Không ngờ.
Ngay cả bằng lái xe tôi còn chưa kịp lấy.
Thì đã lấy giấy đăng ký kết hôn trước.
Tôi đứng trên một con phố nơi đất khách.
Nhìn cuốn giấy chứng nhận xa lạ trong tay.
Ngẩn người rất lâu.
Người bên cạnh ngáp một cái.
"Lệch múi giờ đúng là khó chịu."
"Ngẩn ngơ gì thế?"
Tôi cúi nhìn quyển giấy, khẽ hỏi:
"Em... kết hôn rồi sao?"
Anh bật cười.
"Là chúng ta kết hôn."
Tôi vuốt ve hai cuốn giấy nhỏ.
Trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên khó diễn tả.
Tôi lặp lại lần nữa.
"Chúng ta... kết hôn rồi?"
Lần này anh nghiêm túc hẳn.
Đưa tay giữ lấy vai tôi.
"Đúng."
"Chúng ta kết hôn rồi."
"Sau này..."
"Cho dù xảy ra tình huống tệ nhất."
"Cho dù chúng ta phải chia tay."
"Em cũng sẽ được chia một nửa tài sản của anh."
"Tống Khê."
"Từ nay..."
"Em sẽ không còn là người chẳng có gì nữa."
Nhưng...
Đó vốn không phải điều tôi mong muốn nhất.
Và anh cũng biết.
Anh khẽ vuốt tóc bên tai tôi, hỏi:
"Em biết lời tuyên thệ trong lễ cưới nói thế nào không?"
Tôi lắc đầu.
Anh nhìn tôi, chậm rãi nói:
"Anh, Tần Chiêu Nguyệt, nguyện để em, Tống Khê, trở thành chồng của anh."
"Kể từ hôm nay."
"Chúng ta thuộc về nhau."
"Nương tựa lẫn nhau."
"Dù thuận cảnh hay nghịch cảnh."
"Đều yêu thương và trân trọng nhau."
"Cho đến khi cái ch*t chia lìa đôi ta."
Nước mắt tôi rơi xuống.
Được anh dịu dàng lau đi.
Anh mỉm cười.
"Trước đây anh từng nói với em."
"'Đừng h/oảng s/ợ vì bất cứ chuyện gì, vì anh là anh trai của em.'"
"Bây giờ..."
"Anh muốn nói lại một lần nữa."
"Đừng h/oảng s/ợ vì bất cứ chuyện gì..."
"Vì anh là..."
Anh không nói tiếp.
Chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi.
Tôi run run mấp máy môi.
Khẽ đáp:
"Chồng em."
Anh bật cười.
Ôm tôi thật ch/ặt vào lòng.
Hai trái tim cùng chung một nhịp đ/ập.
Lần này.
Tôi lại khóc.
Nhưng là vì...
Quá hạnh phúc.
Hạnh phúc đến mức không thể diễn tả.
"Anh..."
"Em yêu anh."
Anh hôn lên mái tóc tôi.
"Anh cũng yêu em."
"Yêu em rất nhiều."
_END_
Chương 8
Chương 14
Chương 22
Chương 10
Chương 24
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook