Tôi nhìn đến điếng người, rồi bội phục nhìn Kiều Mặc Vũ:
“Ê này, cậu tra thẳng Baidu luôn đấy à?”
Kiều Mặc Vũ đắc ý nhướn mày:
“Chúng ta phải tin vào khoa học! Càng cần tin vào sức mạnh của động đồng mạng!”
Trước mắt, chỉ đành đi đến đâu tính đến đó vậy.
Dù sao thì uống nước cũng không ch*t người được.
Nhưng trong nhà nghỉ này không có nước máy, còn nước mà Thạch Đầu mang đến thì chúng tôi cũng không dám uống.
Tôi bảo Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi dìu hai người về phòng nghỉ ngơi, còn mình thì chạy vào rừng thu thập nước từ sương đọng.
Nước trời, chính là nước chưa chạm đất.
Tốt nhất là nước mưa, tốt nhì nước sương.
Khi thấy tôi nói muốn ra ngoài, Thạch Đầu có vẻ lưỡng lự:
“Nửa đêm nửa hôm thế này, trời lại tối om om, cô ra ngoài làm gì?”
Tôi viện bừa một lý do:
“Tôi ngủ không được sâu giấc, cứ nghe thấy tiếng sâu bọ kêu không ngủ được, nên muốn ra ngoài đuổi lũ sâu bọ đi, rồi sẽ nhanh chóng quay lại thôi.”
Thấy chỉ có một mình tôi ra ngoài, Thạch Đầu cau mày, cuối cùng cũng chẳng nói thêm gì.
Người đàn ông lão Trương đó cứ liếc tôi mấy lần, sau đó mới rung chuông đưa đám th* th/ể vào trong nhà nghỉ.
Tôi không đi xa, mà chỉ núp sau tán cây lén quan sát bọn họ.
Tư thế của những cái x/á/c này khi bật nhảy cực kỳ quái dị.
Con đường săn tử thi xa xôi, vì vậy mà sau khi bị các thợ săn x/á/c ch*t dùng bí thuật thao túng, các th* th/ể đều nhảy được rất xa.
Không ngoa khi nói, mỗi bước nhảy phải dài ít nhất hơn một mét.
Tôi và Tống Phi Phi, Kiều Mặc Vũ từng cải trang làm th* th/ể để trà trộn vào một nhóm đi săn x/á/c ch*t.
Chẳng ngoa khi nói, xém nữa thì tôi lên cơn đ/au tim.
Nhưng trước mắt ở đội săn x/á/c ch*t này, mỗi một bước nhảy, cũng chỉ nhiều nhất là hơn nửa mét, trông có vẻ không khác mấy so với người bình thường.
Mang theo nỗi hoài nghi trĩu nặng, tôi nhanh chân nhanh tay thu thập đủ hai cốc nước sương.
Nói là nước sương, nhưng thực ra là nước đọng trên cây.
Xem như hai người Thẩm Lam may mắn, trên cây thông già có một vết rãnh tự nhiên.
Sau khi uống xong nước, tất nhiên là bụng Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng cũng không còn đ/au nữa.
Lâm Ngữ Đồng chớp chớp mắt, cả gương mặt trắng toát, cố gắng bao biện:
“Có lẽ là vì hết đ/au bụng rồi, lúc nãy mình lên giường nằm đã thấy đỡ hơn nhiều.”
“Nên cho dù có không uống chỗ nước này, thì bọn mình cũng sẽ không làm sao cả, cổ thuật Miêu Cương gì chứ, toàn trò lừa bịp cả.”
Tôi bắt đầu bái phục cô ta rồi đấy, mấy má này cứng miệng gh/ê!
Sau khi vật vã hồi lâu, chúng tôi đều mệt không tả nổi.
Bây giờ cũng chẳng quan tâm nổi mấy người ngoài kia làm cái trò mèo gì nữa rồi, dù sao thì cũng phải nghỉ ngơi trước đã rồi tính.
Việc đến đâu hay đến đó vậy.
Tôi muốn ngủ, nhưng Lâm Ngữ Đồng lại không chịu buông tha cho tôi.
Cô ta ngồi bên giường tôi, rồi xoa cằm với vẻ nghiêm túc hiện đầy trên mặt.
“Lục Linh Châu, mình từng tìm hiểu về săn x/á/c người.”
“Khiến th* th/ể bật nhảy hay gì đó đều là cách nói cường điệu trong nhân gian mà thôi.”
“Săn x/á/c người thật sự, là cần ít nhất ba người, còn phải mang theo hai cây sào trúc lớn.”
“Thợ săn x/á/c sẽ cố định nhiều th* th/ể trên cây sào trẻ, rồi kh/ống ch/ế hai cây sào tre để khiến th* th/ể di chuyển.”
“Vì bọn họ thường làm việc vào ban đêm, nên khi nhìn từ phía xa, đám th* th/ể nhìn như thể đang tự đi lại.”
“Nhưng quá trình này trông rất kỳ quái, khiến các thợ săn x/á/c bị người ngoài hiểu nhầm với q/uỷ hóa.”
“Vì vậy mình phán đoán, mấy người vừa rồi không phải x/á/c ch*t gì cả, mà họ là người sống!”
Tôi nằm bẹp trên giường không chút luyến tiếc nào, đến ngón tay cũng chẳng muốn nhấc lên:
“Hai ơi hai, hai không mệt à?”
Lâm Ngữ Đồng hơi tức gi/ận, cô ta khom eo, rồi nhướn mày lên:
“Sao hả, cậu không tin mình sao?”
Bình luận
Bình luận Facebook