Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cổ tay anh khẽ lật. Những viên t.h.u.ố.c trắng muốt như bông tuyết, bay lả tả rơi vào trận mưa bão ngoài cửa sổ. Trong tích tắc đã biến mất không dấu vết.
"Đã không muốn cai, vậy thì tôi giúp cậu cai." Anh ném cái lọ không xuống đất, "Từ hôm nay trở đi, không có sự cho phép của tôi, cho dù cậu có c.h.ế.t, cũng chỉ được c.h.ế.t trên cái giường này thôi."
Tôi nhìn ra cửa sổ trống rỗng, đó là tia hy vọng cuối cùng. Cơn đ/au dữ dội trong khoảnh khắc đã vượt qua giới hạn chịu đựng. Cổ họng dâng lên vị ngọt, một ngụm m.á.u tươi phun mạnh ra ngoài, b.ắ.n lên chiếc sơ mi trắng tinh không tì vết của Tạ Hàn Chu.
Tạ Hàn Chu đứng hình. Bàn tay đang bóp cổ tôi bỗng chốc thả lỏng. Tôi mềm nhũn trượt xuống, ngã vào dưới chân anh. Một giây trước khi ý thức tan biến, tôi nghe thấy tiếng gầm thét vỡ vụn của anh: "Lâm Nguyện!!"
Trong âm thanh đó, cuối cùng cũng có nỗi sợ hãi mà suốt mười năm qua tôi chưa từng nghe thấy.
Thật tốt. Anh à, lần này, e là em thực sự phải đi rồi.
7.
Ý thức như cánh diều đ/ứt dây, rơi thẳng xuống vực sâu trong bóng tối. Kỳ lạ là, tôi không còn cảm thấy đ/au nữa. Ký ức quả là một thứ tà/n nh/ẫn. Chỉ chực chờ lúc người ta sắp c.h.ế.t lại lôi những hình ảnh đẹp đẽ, trong sáng nhất ra để lăng trì bạn.
Năm đó tôi 18 tuổi, vừa đỗ Đại học. Mẹ dắt tôi theo, kéo hai chiếc vali cũ kỹ, lần đầu tiên bước vào cửa nhà họ Tạ. Mẹ là vợ kế của Tạ chủ tịch. Nói là vợ kế cho sang, chứ nói khó nghe một chút thì chính là công cụ để "xung hỷ". Kéo theo cả tôi - một "gánh nặng" do người chồng cũ để lại, cũng trở thành sự tồn tại khó xử nhất trong cái gia đình này.
"Vào trong đó, cúi đầu xuống, đừng nhìn lung tung, đừng nói lung tung." Trước khi vào cửa, mẹ bóp ch/ặt cổ tay tôi cảnh cáo: "Nhất là vị Đại thiếu gia kia, con tránh xa cậu ta ra. Đó là rồng trên trời, chúng ta không đắc tội nổi đâu."
Tôi cúi đầu, nhìn đôi giày vải rẻ tiền bị nước mưa làm ướt sũng của mình, giẫm lên nền đ/á cẩm thạch sáng loáng như gương để lại vài dấu bùn đất, rồi gật đầu.
Trong phòng khách ngồi rất nhiều người. Cô dì chú bác nhà họ Tạ, cùng những kẻ giúp việc, ánh mắt họ nhìn tôi đầy kh/inh bỉ và coi thường.
"Đây là loại giống mà người đàn bà kia mang đến à?"
"Nhìn cái mặt đúng kiểu Hồ ly tinh, chẳng khác gì mẹ nó."
Những lời thì thầm to nhỏ chui vào tai như lũ ruồi nhặng. Mẹ tôi phải cười làm hòa, khúm núm rót trà cho họ. Tôi đứng trong góc, gù lưng xuống. Cho đến khi có tiếng bước chân vang lên trên cầu thang.
"Trong nhà này, từ bao giờ đến lượt họ hàng xa xôi bình phẩm về chủ nhân thế?" Một giọng nói lạnh lùng cất lên. Phòng khách vốn ồn ào lập tức im phăng phắc.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Tạ Hàn Chu.
Khi đó, anh chưa lạnh lùng, cứng nhắc như bây giờ, dù cũng đeo kính, nhưng giữa đôi lông mày lại toát lên khí chất thanh cao, nho nhã của một người đọc sách.
Anh đứng ở khúc ngoặt cầu thang, từ trên cao nhìn xuống lũ đầu trâu mặt ngựa trong nhà. Những kẻ họ hàng vừa rồi còn vênh váo, giờ đây kẻ nào kẻ nấy co rúm lại như chim cút. Tạ Hàn Chu không thèm đếm xỉa đến họ, đi thẳng xuống, dừng lại trước mặt tôi.
Tôi nín thở, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Tôi tưởng anh sẽ như những kẻ khác, cho tôi một đò/n phủ đầu hoặc trực tiếp ngó lơ tôi. Nhưng anh không làm thế. Anh lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay trắng tinh, đưa trước mặt tôi, "Lau đi."
Tôi sững người, không dám nhận.
"Cầm lấy." Anh nhét chiếc khăn vào tay tôi, rồi xoay người nhìn quản gia, "Chú Trương, đưa Lâm thiếu gia về phòng. Ngoài ra, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời đàm tiếu nào về tôi và cậu ấy trong cái nhà này nữa."
"Ai không giữ được cái miệng, thì cút khỏi nhà họ Tạ."
Khoảnh khắc đó, tiếng sấm n/ổ vang ngoài cửa sổ. Nhưng trong lòng tôi, có thứ gì đó đã lặng lẽ rơi xuống và bén rễ. Anh không hề chê bai tôi là gánh nặng. Anh gọi tôi là, Lâm thiếu gia.
8.
Tạ Hàn Chu lúc ấy thật sự rất tốt. Tốt đến mức khiến tôi nảy sinh những vọng tưởng không nên có. Năm tôi đỗ Đại học, không muốn ở ký túc xá, anh liền để tài xế đưa đón hằng ngày. Có những lúc dù đang họp xuyên quốc gia, anh vẫn tranh thủ thời gian đến trường gặp tôi, chỉ để mang cho tôi một hộp bánh hạt dẻ mới ra lò.
Tôi bị sốt, anh không nhờ vả ai, thức trắng đêm bên cạnh giường tôi, dùng khăn ấm lau tay cho tôi hết lần này đến lần khác. Tôi bị kẻ khác ứ/c hi*p, anh không nói một lời, trực tiếp phế đi một cánh tay của đối phương, rồi bịt mắt tôi lại và bảo: "Tiểu Nguyện đừng nhìn, bẩn."
Khi đó, khắp đất Kinh đô ai cũng biết, Đại thiếu gia nhà họ Tạ cưng chiều cậu em trai không cùng huyết thống lên tận trời xanh. Tôi cũng từng tưởng rằng, sự cưng chiều này sẽ là cả một đời. Tôi tưởng rằng chỉ cần tôi ngoan, chỉ cần tôi nghe lời, chỉ cần tôi giấu kỹ tâm tư không thấy được ánh sáng của mình, là tôi có thể mãi mãi ở bên anh.
Dẫu cho chỉ dưới danh nghĩa là em trai.
Thế nhưng, giấc mơ luôn dừng lại ở khoảnh khắc đẹp đẽ nhất. Cảnh tượng thay đổi, đó là đêm mưa bão của ba năm trước. Đó chính là bước ngoặt trong mối qu/an h/ệ của chúng tôi, cũng là khởi đầu cho cơn á/c mộng của đời tôi.
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8
Chương 6
Chương 5
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook