Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- VÂN VI GIỮA THỜI LOẠN
- Chương 6
"Có chứ." Ta gật đầu, bởi ta biết rõ hồi kết của lịch sử. Chỉ là vài năm ngắn ngủi trên trang sách, vào lúc này lại hiện hữu dài đằng đẵng đến bạc lòng.
08.
Hài t.ử ấy yên tâm chìm vào giấc ngủ, nhưng sáng hôm sau đã vĩnh viễn không tỉnh lại nữa. Ta khóc đến lặng người. Rõ ràng thằng bé đã kiên trì đến tận bản doanh rồi, tại sao không gắng gượng thêm chút nữa thôi?
Vào một ngày nọ, chúng tập hợp chúng ta lại, bắt phải tham gia lễ mừng đại thắng. Đám nô lệ chúng ta bị nh/ốt trong một hố sâu như đám chiến lợi phẩm. Bên trên, lũ người kia g.i.ế.c heo mổ cừu, ca múa linh đình. Nhưng giữa khung cảnh ấy, có một màn kịch khiến tim ta thắt lại. Cảnh tượng này cuối cùng cũng đến.
Chúng bắt những nữ quyến quan lại cởi bỏ xiêm y, khoác lên mình tấm da cừu, bị dắt đi như loài súc vật. Thân thể họ chỉ được che đậy sơ sài, trên da thịt chằng chịt những dấu vết nh/ục nh/ã. Đám đông xung quanh thấy họ xuất hiện liền hò reo phấn khích.
Đó là minh chứng cho sự chiến thắng của chúng. Chúng ép những nữ t.ử trói gà không c.h.ặ.t ấy phải nhảy múa, phải lấy lòng, trở thành trò tiêu khiển bị xô đẩy giữa đám nam nhân th/ô b/ạo.
Cuối cùng, có người không chịu nổi nh/ục nh/ã. Đó là vị Công chúa của chúng ta, người từng được sủng ái nhất. Nàng đã lao đầu tuẫn tiết ngay tại chỗ. Đám người kia chỉ sững lại một chút, rồi cười hô hố, xốc x/á/c nàng lên, lạnh lùng c.h.ặ.t lấy thủ cấp.
Ta nhắm nghiền mắt, lòng lạnh giá đến cực độ.
Đột nhiên, Nhị sư huynh của ta bộc phát. Suốt thời gian dài huynh nhẫn nhục chịu đựng, nịnh hót quyền quý để không bị ném vào trại nô lệ, giờ đây huynh ấy dõng dạc thét lên: "Sẽ có một ngày, vó ngựa Trung Nguyên sẽ ngh/iền n/át xươ/ng sống các ngươi, khiến thê nhi của các ngươi cũng phải chịu cảnh lầm than này! Tất cả các ngươi đều đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t từ lâu rồi!"
Đôi mắt huynh ấy đỏ quạch, giơ cao thanh đoản ki/ếm tr/ộm được định liều mạng một phen. Nhưng ngay khoảnh khắc huynh vung ki/ếm, đã bị lưỡi đ/ao của kẻ địch đ.â.m thấu n.g.ự.c.
Ta không kìm lòng nổi nữa, định xông ra để cùng c.h.ế.t với huynh ấy cho xong cái kiếp n/ợ này. Khoảnh khắc ấy, ta thực sự không muốn sống thêm một khắc nào nữa. Nhưng huynh ấy trừng mắt lắc đầu với ta, huynh ấy vẫn muốn ta phải sống tiếp.
Nhưng ta biết sống thế nào đây?
Trong miệng đắng ngắt vị m.á.u vì kìm nén, oán h/ận ngút trời khiến ta đứng không vững. Trước mắt ta là cảnh tượng những người vô tội lần lượt ra đi.
Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu, ta tự mình ra ứng tuyển. Ta nói ta biết hát hí khúc, ta có thể dạy những quan gia tiểu thư kia cách hầu hạ người khác tốt hơn.
Lũ người đó nhìn diện mạo x/ấu xí của ta, ánh mắt đầy vẻ chán gh/ét, nhưng chúng lại yêu thích giọng hát của ta. Cuối cùng, chúng chấp nhận đề nghị, đưa ta đến trước mặt một vị phi t.ử.
Lúc ta gặp nàng, đôi mắt nàng vô h/ồn, c.h.ế.t lặng không mảy may cử động.
Mất hồi lâu, thấy ta không nhúc nhích, nàng mới ngước mắt nhìn, rồi cười nhạt một tiếng đầy mỉa mai: "Người đời ai nấy đều hâm m/ộ hoàng quyền, yêu thích mỹ mạo. Nhưng nếu được như ngươi, có thể bảo toàn được bản thân, há chẳng phải là một loại may mắn sao?"
Nhìn dáng vẻ sầu t.h.ả.m của nàng, ta không kìm lòng được nữa, tiến lên ôm chầm lấy nàng: "Nương nương, muốn khóc thì cứ khóc ra đi."
"Bổn cung không khóc. Người làm sai đâu phải là bổn cung, là lũ nam nhân vô dụng, tất cả đều vô dụng! Nếu như... nếu như..." Nàng không nói tiếp được nữa, rồi nức nở nghẹn ngào, đến khóc cũng không dám khóc thành tiếng.
Nàng ôm c.h.ặ.t lấy ta: "Tại sao ta lại hèn nhát như thế? Tại sao ta không thể như Hoàng muội, lao đầu c.h.ế.t quách đi cho xong?"
"Nhưng ta... ta đã làm sai điều gì?"
"Bổn cung chẳng làm gì sai cả!" Ngữ khí của nàng tràn đầy sự uất ức không cam lòng.
Đợi đến khi nàng khóc đủ, bình tâm trở lại, ta ôm lấy nàng khẽ thầm thì: "Nương nương, để dân nữ dạy Người hát hí khúc nhé?"
Nàng kinh ngạc nhìn ta, dường như đã thấu hiểu ý đồ của ta. Nàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt ta, khẽ thốt lên một câu: "Hài t.ử ngoan."
09.
Nói đoạn, nàng từ dưới gầm chiếc giường nát lấy ra một cây trâm cũ kỹ, bên trong giấu vài lá vàng vụn: "Hài t.ử ngoan, đây là chút gia tài cuối cùng của ta. Ta đã dò la kỹ rồi, canh gác ban đêm của chúng rất lỏng lẻo. Tới lúc đó ta sẽ giả vờ bóp c.h.ế.t ngươi, đợi khi chúng vứt x/á/c ngươi ra ngoài, ngươi hãy mau ch.óng trốn khỏi nơi này."
"Đây là hang ổ của chúng, ngươi đơn thương đ/ộc mã thì làm được gì? Việc cần kíp nhất của ngươi là phải sống, bất kể nh/ục nh/ã thế nào cũng phải sống tiếp."
"Vậy còn Người thì sao, Nương nương?" Ta không kìm được tiếng hỏi.
Nàng cười hơ hớ: "Ta từng sống trong nhung lụa, lại được Hoàng đế sủng ái, vinh hoa phú quý đều đã hưởng qua, gấm vóc lụa là đều đã mặc đủ. Dẫu có bỏ mạng ở chốn này cũng coi như thỏa nguyện một đời."
Ta nhìn dáng vẻ cưỡng cầu trấn tĩnh của nàng, nhưng đôi vai r/un r/ẩy đã b/án đứng tâm can. Ta đột nhiên ôm lấy nàng, dúi cây trâm trả lại vào gầm giường: "Nương nương, sống dẫu có là một kiếp đời rá/ch nát, nhưng Người nói đúng, bằng mọi giá phải sống tiếp."
Cuối cùng nàng vẫn theo ta học hát hí khúc, nhưng nàng bắt ta mọi sự phải nghe theo sắp đặt của nàng.
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 13
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook