Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Nạn Đói
- Chương 12
Đám mây đen dần tan đi, ánh trăng mờ ảo bỗng trở nên trong vắt.
Dưới ánh trăng, gương mặt Bà Cố vẫn sắc lẹm và nhăn nheo như thuở nào.
Tôi lấy tay bịt miệng, không dám thở mạnh.
Chỉ thấy bà thuần thục thắt một nút dây rồi gi/ật mạnh sợi chỉ.
"A Ngạc!"
Giọng bà vang lên đột ngột khiến tôi gi/ật nảy người, chân mềm nhũn ngồi phịch xuống đất.
Bà trừng mắt như trách cứ sự hèn nhát của tôi.
"Lại đây!"
Tôi bò lồm cồm đến trước mặt bà.
"Nhìn cái bộ dạng nhát gan của cháu kìa!" Bà m/ắng, "Còn chẳng bằng một bà già sắp xuống lỗ như bà."
Tôi van xin: "Bà Cố ơi, tha cho cháu đi. Cháu chẳng thấy gì, cũng chẳng nói gì đâu mà."
Ánh mắt bà lại sắc lẹm.
"Cháu không cần nói, chỉ cần nghe bà nói là đủ."
Hơn bảy mươi năm trước, tức là đợt hạn hán gây ra nạn đói lần trước, Bà Cố vẫn còn là một cô bé.
Lúc đó tình hình cũng tồi tệ như thế này, người ch*t đói rất nhiều.
Không biết từ bao giờ, đột nhiên trong làng có người được ăn thịt.
Mùi thịt thơm lạ kỳ lan tỏa, chỉ cần một nhà nấu là cả làng ngửi thấy mùi hương khiến dạ dày cồn cào.
Bí mật về Nhục Linh Chi nhanh chóng bị phát giác.
Chẳng mấy chốc, dân làng đồng lòng: Mọi người cùng nhau "cúng dường" Nhục Linh Chi, thịt c/ắt ra sẽ chia đều cho cả làng.
Còn cách "cúng dường" chính là mỗi nhà phải hiến một người phụ nữ.
Chẳng có gì bất ngờ, Bà Cố cũng bị bắt đi làm "vật tế".
Trong cái từ đường địa ngục đó, cô bé nhỏ tuổi đã tận mắt chứng kiến từng người phụ nữ bị những người đàn ông thân thuộc - chồng, cha, anh em - ghì ch/ặt đầu, túm chân tay ném vào chiếc vại lớn chứa Nhục Linh Chi.
Không hề chảy một giọt m/áu.
Nhục Linh Chi mọc ra những đặc điểm của những người phụ nữ: nốt ruồi đỏ, móng tay sặc sỡ, vết bớt xanh nhạt...
Còn những người đàn ông thì làm như không thấy, họ thản nhiên ăn thịt của những người phụ nữ đó sau khi được nấu sơ qua.
Chẳng biết đói khát đã xóa mờ lương tri hay đ/á/nh thức thú tính trong họ, không ai tỏ ra gh/ê t/ởm hay phản đối.
May mắn thay, không lâu sau đó, trời đổ mưa ba ngày liền.
Hạn hán và đói kém chấm dứt.
Bà Cố cũng thoát ch*t trong gang tấc.
Khi mọi chuyện kết thúc, dân làng im lặng như đã hẹn trước, không ai nhắc đến chuyện đã xảy ra.
Chỉ mình Bà Cố - người tận mắt chứng kiến cảnh tượng k/inh h/oàng và may mắn sống sót - khắc sâu tất cả vào tim.
Những gì diễn ra năm ấy trở thành cơn á/c mộng đeo đuổi bà suốt đời.
Từ đó, bà không đụng đến đồ ăn mặn và vĩnh viễn tránh xa đàn ông.
"Lúc đó, trưởng thôn sau khi thiên tai qua đi đã ra lệnh tiêu hủy Nhục Linh Chi, coi như chuyện chưa từng xảy ra. Chỉ có điều... haizzz..."
Ánh mắt Bà Cố khiến người ta lạnh sống lưng.
"Khi thứ đó lại xuất hiện sau bao nhiêu năm, bà đã biết là lần trước có kẻ nảy sinh lòng tham, không xử lý sạch sẽ thứ tà vật này!"
Tôi dè dặt hỏi: "Vậy... tất cả đều do bà làm ư? Ý cháu là... tất cả những người đàn ông đó..."
Kể cả em trai tôi.
Bà Cố lộ ra vẻ đắc ý.
"Không thì ai? Bà biết những kẻ đó lại bắt đầu hại phụ nữ rồi, làm sao có thể để chuyện đó xảy ra."
Thế là ban ngày bà đóng cửa im ỉm, đêm đến lại lẻn ra ngoài.
Bà dùng th/uốc mê tự chế hạ gục đám đàn ông, sau đó bơm th/uốc đ/ộc gi*t từng kẻ đã ăn thịt Nhục Linh Chi.
Cuối cùng, bà dùng kim chỉ khâu ch/ặt miệng họ.
"Dù tham ăn háu đói, dùng lời ngon ngọt hay đ/ộc địa để đối xử với phụ nữ, thì khi ch*t đi, chúng nó cũng phải ngậm miệng lại mà thôi."
Ngoại truyện - Chu Tầm
Chương 8
Chương 25
Chương 30: Trò chơi vỗ tay
Chương 15
Chương 15
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook