Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trận chiến cuối cùng đó vô cùng á/c liệt.
Tiên phong của thiên giới có tổng cộng 12 người, tu vi của kẻ dẫn đầu đã tiệm cận Thiên giai.
Bùi Sách Hành kích hoạt phiên bản hoàn chỉnh của Hộ Long Trận, còn tôi ở trung tâm trận pháp dốc toàn lực thúc đẩy sức mạnh của long hạch.
Long hạch rung chuyển trong lồng ngựk, năng lượng vàng kim cuồn cuộn trào ra từ cơ thể tôi, rót vào từng phù văn của trận pháp.
Phù văn sáng đến chói mắt, kết giới trận pháp đá/nh bật từng đợt tấn công của tu sĩ thiên giới.
Nhưng kẻ dẫn đầu bên kia vẫn trụ vững.
Hắn ch/ém một ki/ếm xuống, trận pháp nứt một đường.
Ba tu sĩ thiên giới tràn qua vết nứt, lao thẳng về phía Bùi Sách Hành.
Long hạch trong tôi chấn động, đẩy sức mạnh phong ấn đến cực hạn.
Một luồng xung kích màu vàng kim bùng n/ổ từ lồng ngựk tôi, quét sạch toàn bộ chiến trường.
Tu sĩ thiên giới bị chấn lùi hàng chục bước, vài kẻ tại chỗ đã không đứng vững.
Thế nhưng cơ thể tôi cũng đã chạm tới giới hạn.
Long khí cạn kiệt, ánh sáng vàng kim dần phai nhạt khỏi cơ thể tôi.
Đầu gối nhũn ra, tôi đổ nhào về phía trước.
Một đôi tay từ phía sau đỡ lấy tôi.
Bàn tay Bùi Sách Hành đang r/un r/ẩy, nhưng lực đỡ tôi lại vô cùng vững chãi.
Tôi dựa vào lòng gã, tầm nhìn bắt đầu mờ đi, cổ họng chỉ có thể nặn ra câu cuối cùng: "Thấy chưa... hỏa lực của rồng... mạnh hơn bếp nhà cậu..."
Sau đó tôi chẳng còn biết gì nữa.
Khi tỉnh lại, tay phải tôi đang được một luồng hơi ấm bao bọc.
Nghiêng đầu nhìn sang, Bùi Sách Hành đang gục bên mép giường, đầu gối lên cánh tay mình, bàn tay kia nắm ch/ặt lấy ngón tay tôi, nắm rất ch/ặt.
Tóc gã rối bời, dưới mắt thâm quầng, đôi môi khô nứt nẻ.
Thiếu gia nhà họ Bùi vốn luôn chỉnh tề gọn gàng này, giờ đây trông thảm hại không ra hình th/ù gì.
Tôi thử rút ngón tay ra.
Gã tỉnh giấc ngay lập tức, bật dậy nhìn chằm chằm tôi hai giây, rồi nhanh chóng buông tay tôi ra, ngồi thẳng người.
Vành tai lại đỏ ửng.
Cổ họng tôi khô khốc: "Tay cậu nóng quá, nắm bao lâu rồi?"
Gã không đổi sắc mặt: "Tôi đang theo dõi d/ao động long khí của cậu."
"Theo dõi mấy ngày rồi?"
Gã im lặng không đáp.
Chú Vệ bưng một bát th/uốc từ ngoài vào, thấy tôi tỉnh lại, chú cười trong nước mắt.
"Thiếu gia, nhà họ Bùi đã chính thức ra tuyên bố, công khai chân tướng về việc thiên giới diệt rồng, tách khỏi sự quản lý của thiên giới, khôi phục minh ước giữa tổ tiên và tộc rồng."
Chú lau mắt: "Cậu không cần phải trốn nữa rồi."
Tôi nhắm mắt lại.
20 năm.
Con rồng trốn chui trốn lủi suốt 20 năm, cuối cùng cũng có thể thở phào một cái.
Tôi hít một hơi thật sâu, khi mở mắt ra lần nữa, tầm nhìn không hiểu sao lại hơi nhòe đi.
Chắc là do th/uốc đắng quá.
Chương 11
Chương 12
Chương 10
Chương 14
Chương 13
Chương 11
Chương 12
Chương 20
Bình luận
Bình luận Facebook