Thiếu Tướng, Vợ Anh Là Beta

Thiếu Tướng, Vợ Anh Là Beta

17

20/09/2026 23:30

Vệ Quân Lỗi là người đầu tiên hoàn h/ồn.

“Chuyện này... thật sao?”

Vệ Hành đáp:

“Thật hay giả, sau này mọi người xem tin tức là biết.”

Nói tới đây, anh đột nhiên như nhớ ra gì đó.

“Ồ, còn nữa.”

“Có một tin quan trọng khác cần công bố.”

Cát Vân lập tức hỏi:

“Tin gì? Mau nói đi.”

Vệ Hành mở vòng tay, trực tiếp liên hệ với bác sĩ điều trị chính của tôi.

“Bác sĩ Chu, phiền anh qua đây một chút.”

Không bao lâu sau, bác sĩ Chu đã vội vàng xuất hiện.

Vệ Hành nhìn anh ấy rồi nói:

“Nói đi. Tình hình kiểm tra sức khỏe của vợ tôi.”

Bác sĩ Chu mở báo cáo kiểm tra, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Kết quả siêu âm cho thấy trong khoang sinh sản của cậu Lâm có hai túi th/ai.”

“Bên trong đã xuất hiện phôi t.h.a.i và tim th/ai.”

“Chẩn đoán t.h.a.i sớm, khoảng bốn tuần.”

Tôi ngồi bên cạnh, mất vài giây mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy.

Th/ai sớm?

Tôi theo bản năng cúi đầu, đưa tay ôm bụng.

Tôi...

Mang t.h.a.i rồi?

Lại còn mang hai đứa?

Bốn tuần.

Chẳng phải đúng vào khoảng thời gian tôi và Vệ Hành chính thức x/ác nhận tình cảm ở Sán Chủy sao?

Tôi chợt nhớ tới đêm hôm ấy.

Sau khi kỳ nh.ạy cả.m qua đi, chúng tôi đã thật sự nói rõ lòng mình.

Những chuyện sau đó đều diễn ra trong lúc cả hai hoàn toàn tỉnh táo, cũng hoàn toàn tự nguyện.

Không ngờ chỉ trong khoảng thời gian ấy...

Tôi thật sự mang th/ai.

Lâm Đông và Lâm Nguyệt Nguyên kinh ngạc đến mức gần như không nói được gì.

Cát Vân và Vệ Quân Lỗi ban đầu còn tưởng bác sĩ Chu đang phối hợp với Vệ Hành để lừa họ.

Bác sĩ Chu lập tức nghiêm túc bảo đảm:

“Tôi hành nghề hai mươi năm. Sao có thể lấy chuyện nghiêm trọng như vậy ra đùa?”

“Nếu các vị không tin, có thể trực tiếp xem phiếu kiểm tra của cậu Lâm.”

Cát Vân vẫn có vẻ không thể chấp nhận.

“Nhưng cậu ấy chẳng phải beta sao?”

Bác sĩ Chu giải thích:

“Thể chất của cậu Lâm tương đối đặc biệt. Khoang sinh sản phát triển rất tốt.”

“Trong số beta, cậu ấy thuộc nhóm thể chất dễ thụ th/ai.”

Vệ Quân Lỗi nghe vậy thì nhỏ giọng:

“Đúng rồi. Bố cậu ấy là omega. Cậu ấy dễ m.a.n.g t.h.a.i cũng không quá kỳ lạ.”

Cát Vân lúc này đã từ kinh ngạc chuyển thành vừa mừng vừa lo.

“Nhưng dù sao cậu ấy vẫn là beta.”

“Nếu sinh ra cũng là beta thì...”

Vệ Hành lập tức tiếp lời:

“Cho dù là beta thì cũng là bảo bối của con.”

Anh hoàn toàn không do dự.

“Con của con, con tự thương.”

Cát Vân im lặng.

Vệ Quân Lỗi cũng không nói gì.

Hai người nhìn nhau một lúc.

Cuối cùng Vệ Quân Lỗi khẽ thở dài rồi gật đầu.

Biểu cảm ấy rõ ràng là đã chấp nhận số phận.

Lâm Đông thấy chiều gió thay đổi thì lập tức đổi sắc mặt, muốn tiến lên chúc mừng tôi.

Nhưng tôi căn bản chẳng buồn để ý.

Vệ Hành càng không cho ông ta cơ hội.

Anh trực tiếp hạ lệnh đuổi khách:

“Được rồi. Vợ tôi cần nghỉ ngơi.”

“Nếu không còn việc gì thì mời mọi người về.”

Không lâu sau, những người không liên quan cuối cùng cũng rời khỏi.

Căn phòng chỉ còn tôi và Vệ Hành.

Tôi ngồi im một lúc rồi mới quay sang hỏi:

“Anh phát hiện từ lúc nào?”

Vệ Hành còn cố tình giả ngốc.

“Phát hiện chuyện gì?”

“Vài ngày trước bác sĩ Chu mới nói chuyện mang th/ai. Tôi định cho em bất ngờ nên chưa kể...”

“Tôi không hỏi chuyện mang th/ai!”

Tôi lập tức c/ắt ngang.

“Anh phát hiện người chăm sóc anh từ đầu đến cuối là tôi từ khi nào?”

Vệ Hành nghe vậy mới bật cười.

“À, chuyện này sao?”

Anh kéo tôi vào lòng rồi chậm rãi kể.

“Ba năm tôi nằm trên giường thật ra không hoàn toàn mất ý thức.”

“Đặc biệt từ năm thứ hai, tri giác dần hồi phục.”

“Nhưng tôi không cử động được, cũng không nói được. Nhìn mọi thứ đều rất mơ hồ.”

“Chỉ có thính giác hồi phục đặc biệt tốt.”

Anh cúi xuống nhìn tôi.

“Em hát cho tôi nghe, đọc thơ, kể chuyện... tôi đều nghe thấy.”

“Nhưng trí nhớ lúc đó bị tổn thương. Nhiều chuyện nghe xong rất nhanh lại quên, đến mức bản thân tôi luôn tưởng mình chỉ đang nằm mơ.”

“Vì vậy sau khi tỉnh lại, bọn họ nói Lâm Nguyệt Nguyên là người chăm sóc tôi, ban đầu tôi cũng không nghi ngờ.”

“Cho tới ngày gặp em ở cửa thang máy.”

Trong lòng tôi dâng lên cảm giác ấm áp khó tả.

“Lúc ấy anh đã nhận ra tôi?”

“Không.”

Vệ Hành trả lời quá thẳng thắn.

Tôi lập tức tức gi/ận trừng anh.

Anh nhìn biểu cảm của tôi thì bật cười, nhanh chóng nắm tay rồi hôn nhẹ lên mu bàn tay.

“Tôi không nhận ra em.”

“Nhưng vừa nhìn đã thấy em cực kỳ hợp mắt.”

Anh nói rất tự nhiên.

“Lúc ấy tôi còn nghĩ, sao lại có người lớn lên đúng khẩu vị tôi đến thế?”

Tôi lập tức rút tay về.

“Yêu từ cái nhìn đầu tiên gì chứ? Rõ ràng là thấy sắc nảy lòng tham.”

“Tôi thừa nhận.”

Vệ Hành chẳng hề x/ấu hổ.

“Ban đầu đúng là bị em thu hút.”

“Nhưng sau đó bọn họ nói em là beta, còn bảo tôi không thể cưới beta. Tôi nghe xong rất khó chịu.”

Anh lạnh nhạt nói:

“Ông đây thích cưới ai thì cưới. Beta hay omega thì liên quan gì?”

“Sau đó càng nhìn Lâm Nguyệt Nguyên, tôi càng cảm thấy không đúng.”

“Tôi thử cậu ta một lần, rất nhanh đã phát hiện cậu ta đang nói dối.”

“Nhưng lúc ấy tôi vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng.”

“Camera trong nhà đã bị chỉnh sửa, quản gia và người hầu cũng chẳng ai dám nói thật.”

Anh tiếp tục kể:

“Tối hôm đính hôn, tôi bực bội đến mức chẳng muốn gặp ai.”

“Không hiểu sao lúc đó lại nhớ ra trong thời gian hôn mê, người chăm sóc tôi thường đưa tôi tới nhà kính.”

“Thế là tôi chạy tới đó.”

“Sau đó gặp em.”

Vệ Hành nhìn tôi rất chăm chú.

“Ngay khi em vừa mở miệng nói, tôi lập tức nhận ra giọng.”

“Gần như có thể x/ác định người đã ở bên tôi suốt ba năm chính là em.”

Danh sách chương

3 chương
20/09/2026 23:30
0
20/09/2026 23:30
0
20/09/2026 23:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bị người yêu bỏ rơi nhiều lần, tôi tuyệt vọng chấp nhận hôn nhân gia tộc, anh ta tổ chức tiệc sinh nhật, ai cũng chờ tôi cúi đầu, nhưng từ đầu đến cuối tôi không hề xuất hiện.

Chương 9

7 phút

Mẹ chồng đăng ảnh bạn thân của chồng tôi kèm lời tiếc nuối, tôi liền đáp trả bằng ảnh bố chồng ôm nhân tình

Chương 11

9 phút

Tiệc tất niên công ty, tôi nhận phong bì trống rồi xé thẻ nhân viên bỏ đi, bà chủ đuổi theo ra bãi đỗ xe: Đừng nóng vội, đơn hàng 8 triệu đó khách chỉ đích danh mình cậu!

Chương 16

12 phút

Bắt gặp chồng trầm ổn ôm ấp người lạ giữa đêm, tôi ly hôn bỏ xứ đi xa; tám năm sau gặp lại, anh bật khóc thú nhận đã tìm tôi suốt bao năm qua

Chương 14

17 phút

Tôi làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi, và một người đàn ông cứ đúng một giờ sáng mỗi ngày lại ghé vào. Anh ta không mua gì cả, chỉ đứng trước tủ lạnh ba phút rồi rời đi, cho đến một ngày anh ta đột ngột hỏi tôi: 'Cửa hàng mình có từng bán loại nước ngọt đã ngừng sản xuất không?'

Chương 3

21 phút

Bị hơn mười bạn cũ mỉa mai 'kém cỏi' tại buổi họp lớp, họ chết lặng khi nhân vật phục vụ đưa hóa đơn thanh toán

Chương 22

23 phút

Đang dùng bữa thì phục vụ báo có người đã thanh toán giúp, tôi ngỡ gặp người tốt, cho đến khi chủ quán nhìn tôi lúc tính tiền: "Có lẽ cậu nhận nhầm người rồi"

Chương 3

29 phút

Tôi đi dự đám cưới bạn, vừa ngồi xuống đã có một người phụ nữ lạ mặt tiến đến hỏi "Sao anh còn dám đến đây". Tôi tưởng cô ấy nhận nhầm người, không ngờ mười phút sau, chú rể đích thân tới nói với tôi: "Hôm nay anh tuyệt đối đừng ngồi bàn này"

Chương 3

31 phút
Bình luận
Báo chương xấu