Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hôm tôi đến thăm bà nội Từ Tư Ngôn, anh cũng vừa hay có mặt ở đó.
Bà lại quên mất chuyện tôi và anh đã hủy hôn.
Bà nắm lấy tay tôi, thân thiết hết mực, cứ gọi tôi là cháu dâu.
Tôi không nỡ vạch trần sự thật nên chỉ đành thuận theo bà.
Lúc rời đi, Từ Tư Ngôn hỏi tôi:
“Dịp nghỉ lễ 1/5 em có rảnh không? Anh muốn mời em một bữa cơm.”
“Coi như cảm ơn chuyện bà nội.”
Tôi lắc đầu, nói rằng mình sẽ đi du lịch Thổ Nhĩ Kỳ cùng bạn.
Thổ Nhĩ Kỳ vốn dĩ cũng là điểm đến mà tôi và Từ Tư Ngôn đã đặt cho chuyến trăng mật trước đây.
Ánh mắt anh khẽ d/ao động.
“Là người bạn lần trước gặp ở nhà hàng sao?”
Thấy tôi gật đầu, anh mấp máy môi như muốn nói gì đó. Nhưng rồi lại thôi.
Một lúc lâu sau, anh lại nuốt những lời muốn nói vào trong, chỉ mỉm cười với tôi:
“Chúc em có một chuyến đi vui vẻ.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi và Trần Tự đã ở Thổ Nhĩ Kỳ năm ngày.
Anh ấy là một người bạn đồng hành rất tuyệt.
Trong suốt chuyến đi, anh chăm sóc tôi đủ điều.
Ở Istanbul, chúng tôi đã đến Bảo tàng Ngây Thơ.
Từ rất lâu trước đây tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết Bảo tàng Ngây Thơ.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thực sự bước vào bảo tàng ngoài đời thực ấy.
Bên trong có một bức tường màu vàng nhạt.
Trên đó là 4.213 đầu th/uốc lá mà nữ chính đã hút.
Nam chính mang từng đầu th/uốc về, cẩn thận ghi chú lại.
Thấy mắt tôi đỏ hoe, Trần Tự bật cười chê tôi đa sầu đa cảm.
“Nếu anh mà sưu tập nhiều đồ cá nhân của em như thế, em chẳng m/ắng anh là bi/ến th/ái à?”
“Em mới không như vậy đâu, em chắc chắn sẽ cảm động đến khóc luôn ấy.”
Sau đó ở Cappadocia.
Khi ánh bình minh vừa hé.
Chúng tôi lên đường đi trải nghiệm kh/inh khí cầu.
Hàng trăm chiếc kh/inh khí cầu lần lượt bay lên trời.
Tôi đứng trong giỏ kh/inh khí cầu đang dần nâng cao.
Dưới chân là địa hình kỳ ảo như trong truyện cổ tích của Cappadocia.
Ở nơi được xem là giống mặt trăng nhất trên Trái Đất này.
Anh mở cho tôi xem một đoạn video.
Trong đó là vô số bức ảnh tôi đi phía sau anh.
Anh đã lén dùng chế độ selfie để ghi lại không biết bao nhiêu khoảnh khắc của tôi.
Trần Tự ghé sát lại bên tai tôi:
“Thẩm Thư Nguyệt, anh cũng có một Bảo tàng Ngây Thơ của riêng mình.”
“Anh thích một người.”
“Và anh vẫn luôn chờ cô ấy.”
“Chờ đến ngày cô ấy không còn mãi đuổi theo một bóng lưng nữa.”
Khi ấy, tôi chỉ nghĩ anh đang cầm điện thoại chơi trò gì đó.
Hoàn toàn không ngờ anh đã dùng camera trước để hướng về phía tôi.
Trong những năm tháng cũ kỹ mà tôi mãi lưu luyến bóng lưng của người khác.
Đã từng có một người vì tôi mà cố tình bước chậm lại.
Trước mắt tôi mờ đi bởi một tầng sương nước.
“Anh bi/ến th/ái thật đấy! Chụp lén em nhiều ảnh x/ấu thế này!”
“Em đúng là tiêu chuẩn kép nhỉ? B/ắt n/ạt anh vì anh chưa từng đoạt giải Nobel à?”
Chương 8
Chương 13
Chương 11
Chương 15
Chương 18
Chương 37
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook