Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Nghiện Rượu
- Chương 02
"Tôi quả thực là nội gián do Bộ Chỉ huy Liên minh phái đến, nhưng tôi chưa từng phản bội anh!"
Tôi nhìn thẳng vào mắt Hách Lăng Châu, dùng hết sức bình sinh để nói: "Tôi thật sự rất thích anh, từ rất lâu, rất lâu về trước... đã thích rồi."
Thế nên mới tốn bao tâm tư để đến bên cạnh anh.
Thậm chí còn đem những thông tin dò la được từ Bộ Chỉ huy Liên minh âm thầm tuồn cho anh.
Nhưng thật kỳ lạ.
Căn phòng giam trống trải, vậy mà lời tôi nói ra bỗng dưng chẳng hề có tiếng vọng lại.
Cơn đ/au đột ngột biến mất.
Tôi thẫn thờ mất một lúc.
Chợt phát hiện ra bản thân đã thoát khỏi gông xiềng của những sợi dây thừng,
Đứng ngay trước mặt Hách Lăng Châu.
Ánh mắt của hắn xuyên qua tôi.
Cau mày nhìn chằm chằm vào người vẫn đang bị trói trên ghế.
Một Omega ban nãy còn bồn chồn bất an.
Giờ đây lại lặng lẽ gục đầu, không nhúc nhích.
Chỉ có hai giọt nước mắt bất chợt lăn dài, nhỏ xuống nút thắt đang trói ch/ặt lấy tôi.
Hách Lăng Châu nhìn thấy, lạnh nhạt chế giễu: "Không hổ là nội gián do Bộ Chỉ huy Liên minh đào tạo. Ra nông nỗi này rồi mà vẫn không chịu nói thật, lại còn có sức để giả vờ đáng thương."
Hắn xoay người bước ra ngoài, đầu cũng không thèm ngoảnh lại mà nói: "Cậu cứ việc tiếp tục giả vờ đi, nhưng tôi sẽ không nhìn, cũng sẽ không tin nữa đâu!"
Không phải giả vờ đáng thương đâu.
Sau này cũng sẽ không giả vờ nữa.
Tôi liếc nhìn chính mình đang bị trói trên ghế, im lìm tĩnh lặng.
Âm thầm cất lời: Bởi vì, hình như tôi đã ch*t mất rồi...
Cửa phòng giam bị đóng sầm lại.
Tiếng "Rầm!" vang lên.
Tôi lập tức bị một sức mạnh kỳ lạ kéo đến bên cạnh Hách Lăng Châu.
Hắn trầm giọng dặn dò gã vệ sĩ canh cửa: "Người bên trong đã bị ép phát tình. Chắc chắn không trụ được bao lâu nữa, cậu ta sẽ c/ầu x/in anh mở cửa cho, hoặc là đòi gặp tôi để khai báo tất cả."
"Anh cứ việc canh gác ở đây cho cẩn thận, đừng tin bất cứ lời nào cậu ta nói."
Vệ sĩ gật đầu: "Rõ!"
Chương 2:
Hách Lăng Châu bước vào thang máy lên tầng trên.
Cửa thang máy vừa mở ra.
Trình Việt vội vàng bước tới, cẩn trọng hỏi: "Hội trưởng, Sở Tiểu Cửu đã chịu thừa nhận chưa?"
Hách Lăng Châu nhạt nhẽo liếc anh ta một cái, lạnh lùng đáp: "Chưa."
"Nhưng mà." Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Trình Việt, tỏ vẻ như vô tình hỏi: "Sao cậu lại biết thiết bị liên lạc mà Sở Tiểu Cửu dùng để liên hệ với quân bộ được giấu ở đâu?"
"Từ lâu tôi đã cảm thấy cậu ta rất khả nghi, sau này mượn cớ vào phòng cậu ta dùng nhờ phòng tắm nên mới tra ra được."
Sắc mặt Trình Việt điềm nhiên, bình tĩnh đáp: "Omega rất dễ bị ảnh hưởng bởi pheromone của nhau. Dạo gần đây tôi hay phát hiện Sở Tiểu Cửu không kiểm soát tốt pheromone của bản thân, thỉnh thoảng ở những nơi công cộng cũng ngửi thấy mùi rư/ợu mơ nồng nặc.
"Cho nên tôi suy đoán, cậu ta đã dùng chính pheromone của mình làm tín hiệu để dẫn đường cho sát thủ hành động."
Anh ta đang nói dối!
Pheromone d/ao động là do vết thương cũ ở tuyến thể.
Tôi chưa từng cho phép Trình Việt bước vào phòng mình.
Cũng chưa bao giờ truyền đi bất kỳ thông tin hữu ích nào cho quân bộ.
Huống hồ những tin nhắn trong thiết bị liên lạc luôn được tôi gửi xong là xóa ngay, không thể nào để lại bằng chứng được.
Khả năng duy nhất, chính là tin nhắn cuối cùng tiết lộ tung tích của Hách Lăng Châu.
Là do Trình Việt dùng thiết bị liên lạc của tôi gửi đi.
Trình Việt, anh ta cũng là nội gián do quân bộ phái đến!
"Cốc! Cốc! Cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên.
Trợ lý đặc biệt đẩy cửa bước vào, đưa một tập tài liệu cho Hách Lăng Châu, nói: "Hội trưởng, dấu vân tay trên thiết bị liên lạc đã được trích xuất, đây là kết quả giám định cuối cùng."
Chương 16
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 16
Chương 18
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook