BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10

27/08/2026 23:32

Thật ra, điều tôi sợ hơn chưa bao giờ là Bạo Ý Hành thay lòng.

Tôi chỉ cảm thấy mình thật sự rất vô dụng.

Từ nhỏ đến lớn, làm việc gì cũng chỉ nhiệt tình được ba phút, không đủ thông minh, tính khí x/ấu, lại thích khóc, chẳng có năng lực.

Lúc cha mẹ gặp chuyện, tôi thậm chí không dám nghĩ đến hai người, giống con ruồi mất đầu chạy khắp nơi, suýt chút nữa còn bị b/án.

Khi đó thật sự đ/au khổ vô cùng.

Tôi c/ăm gh/ét mình là một phế vật.

Bây giờ càng được Bạo Ý Hành bảo vệ quá tốt, càng khiến vẻ ngoài mạnh mẽ của tôi trở nên buồn cười, càng khiến khoảng cách giữa hai chúng tôi rõ ràng, cũng càng khiến danh xưng “tiểu thiếu gia” nghe châm biếm.

Tôi chẳng còn là thiếu gia gì nữa.

Chỉ là một kẻ đáng thương được người khác nhặt về nuôi.

Tôi tựa vào vai anh, cảm thấy vô cùng thất vọng về bản thân.

Không nhịn được tính kiêu căng, cũng không bỏ nổi thể diện để đi lấy lòng bất kỳ ai.

Thế nên mới muốn chạy khỏi anh.

Bạo Ý Hành tuy thô ráp vô cùng, tâm tư cũng chẳng đủ tinh tế, nhưng tình yêu của anh đủ nhiều.

Anh nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, giọng dịu dàng.

“Bối Châu An.”

“Em là bảo bối quý giá nhất trên đời.”

“Chẳng cần làm gì cả.”

“Chỉ cần tồn tại thôi đã là điều tốt đẹp nhất.”

Tôi ngẩn người.

Cảm giác như bị mấy câu ấy làm ngọt tới tận tim.

Mím môi, nhưng khóe miệng vẫn không nhịn được cong lên.

Alpha nghiêng đầu hôn tai tôi.

“Là tôi làm chưa tốt.”

“Tôi là tên khốn.”

“Có lúc chẳng kiểm soát nổi.”

“Thấy em là muốn nhào tới, nhìn thấy là muốn hôn.”

“Ngay lần đầu gặp tôi đã có cảm giác, nhưng tôi vẫn nhịn.”

“Đợi em đồng ý rồi tôi mới thật sự chạm vào.”

“Đừng gh/ét tôi.”

Đôi lúc anh quả thật thô đến không chịu nổi.

Điểm này Bạo Ý Hành tự nhận.

Tôi hừ một tiếng.

Anh tiếp tục dỗ.

“Sau này tôi kiềm chế.”

“Chúng ta đừng chia tay, được không?”

“Tôi thật sự chịu không nổi.”

“Lần trước cái tên đàn anh ch.ó má kia, tôi h/ận không thể x/é hắn.”

“Em chẳng phải cũng trợn mắt với tôi sao? Tôi còn chẳng nói gì.”

Rõ ràng đang tranh thủ cơ hội nói ra bất mãn của bản thân.

Tôi trừng anh.

Người đàn ông cười.

“Vợ.”

“Chúng ta kết hôn.”

“Nhìn về phía trước.”

“Cha mẹ em chỉ có thể vui thôi.”

Tôi chớp đôi mắt nóng ướt, lại hừ một tiếng.

Nghĩ tới gì đó, tôi sờ bụng.

“Chuyện này anh lừa tôi đúng không?”

Bạo Ý Hành hơi chột dạ.

“Không.”

Anh nhìn tôi.

“Em… em không gh/ét con của tôi chứ?”

Tôi lắc đầu.

“Chỉ là hơi đột ngột.”

Bạo Ý Hành cuối cùng cũng yên tâm.

Thỉnh thoảng hai chúng tôi phát đi/ên lên thì chẳng ai nhớ kiêng dè gì.

Trước kia tôi cũng chưa từng né tránh chủ đề con cái.

Có lúc còn sợ anh gặp chuyện, cố ý nói nếu tôi thật sự có con thì tuyệt đối không cho mang họ anh, dùng mấy lời ấy giữ anh đừng liều mạng.

Vậy nên Bạo Ý Hành đương nhiên cho rằng tôi thật sự mong đứa trẻ xuất hiện, nhưng dù vậy vẫn không tránh khỏi lo tâm trạng của tôi.

Tiểu thiếu gia vốn quý giá.

Có chút tính khí thì làm sao?

Bối Châu An đáng yêu như vậy, vốn dĩ nên được cưng chiều.

Đám cưới không mời quá nhiều người, nhưng tổ chức vô cùng long trọng, đồng thời lại rất ấm áp.

Có lẽ sau khi mọi chuyện được nói rõ, x/ác định được tình cảm thật sự của mình, tôi cũng không còn keo kiệt hay x/ấu hổ khi bày tỏ rằng mình thích anh.

Yêu Bạo Ý Hành dần trở thành một chuyện mà tôi cảm thấy vốn nên như vậy.

Chỉ là tính khí vẫn dữ.

Quy củ vẫn rất nhiều.

Khi bụng lớn hơn, cơ thể tôi bắt đầu cần tin tức tố của Bạo Ý Hành.

Có lần anh đi công tác, nửa đêm tự lái xe suốt năm tiếng trở về, suýt gặp t/ai n/ạn, làm tôi sợ đến mức buồn suốt mấy ngày.

Sau đó anh không bao giờ dám làm vậy nữa.

Nói thật, Bạo Ý Hành quá ngông cuồ/ng, đúng là cần có người quản.

Cho nên anh từ trước đến nay đều nghe lời tôi.

Bạo Ý Hành cuối cùng cũng cảm nhận được ý nghĩa thật sự của chuyện hai lòng tương thông, cả người lúc nào cũng vui vẻ, trên thương trường cũng dịu hơn trước rất nhiều.

Từ đó không bao giờ tăng ca.

Có lúc đang ở bàn rư/ợu, thương vụ mới bàn được một nửa, anh chỉ cần nhìn đồng hồ là lập tức đứng lên.

Thấy anh vội vàng như vậy, đối tác còn gi/ật mình.

Bạo Ý Hành rất xin lỗi.

“Tôi phải về nhà trông con.”

“Việc hợp tác hoặc là nói với trợ lý đặc biệt của tôi, hoặc mai nói tiếp, hoặc thôi không nói.”

Đối tác cạn lời, cố nén gi/ận.

“Bạo tổng, dự án này chúng tôi thật sự mang thành ý tới.”

Bạo Ý Hành trông hung dữ, nhưng giọng xin lỗi lại khá chân thành.

“Dự án hỏng thì cùng lắm mất ít tiền.”

“Không về nhà đúng giờ, vợ tôi sẽ lo.”

“Tin tôi thì mai nói tiếp.”

“Không tin thì thôi.”

Nói xong liền dẫn trợ lý về nhà, để lại đối tác tức đến bật cười.

Khi anh về tới, tôi đang dạy đứa nhỏ hai tuổi chơi piano.

Anh cởi vest đưa cho người làm, đi tới cúi người hôn lên má tôi.

“Vợ.”

“Tôi cũng muốn học.”

Tôi trừng anh.

Trong lòng nghĩ chẳng phải trước đây tôi từng dạy rồi sao?

Sau đó anh đã làm chuyện tốt đẹp gì?

Bạo Ý Hành giả vờ như không nhìn thấy cơn gi/ận trong mắt tôi.

Đứa con trong lòng nghe thấy giọng cha, lập tức ngẩng đầu, giọng non nớt vang lên.

“Cha!”

Bạo Ý Hành lập tức cười.

“Ơi, con trai.”

Tôi lắc đầu, vừa tức vừa buồn cười.

Đều là Bạo Ý Hành dạy thằng bé gọi như vậy.

Thôi.

Dù sao gọi thế nào cũng như nhau.

HẾT

Danh sách chương

3 chương
27/08/2026 23:32
0
9
27/08/2026 23:32
0
8
27/08/2026 23:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu