PHÁ HIỂU

PHÁ HIỂU

Chap 8

14/04/2026 15:24

Kể từ ngày đó, giang hồ truyền tai nhau vài chuyện. Kinh mạch của Tô Vân Hòa đã hồi phục. Ngai vàng Thiên hạ đệ nhất lại đổi chủ. Cổ Ki/ếm Tông vừa có chút khởi sắc lại sụp đổ nhanh ch.óng như sấm gi/ật chớp nhoáng.

12.

Ta tìm đến một ngọn núi, đẩy cánh cổng rá/ch nát, phẩy đi lớp bụi m/ù mịt. Nhìn tấm biển hiệu Vạn Tố Môn đã phai màu, lòng ta không khỏi bùi ngùi.

Năm xưa ai mà chẳng muốn chấn hưng tông môn? Vì hắn, ta đã rời bỏ Vạn Tố Môn nơi nuôi dưỡng và yêu thương ta. Trận chiến năm đó, Cổ Ki/ếm Tông suy tàn, nhưng Vạn Tố Môn cũng chẳng còn nữa.

Ta nhìn về phía ngôi m/ộ sau núi, đôi mắt đỏ hoe. Sư phụ… Con nhất định sẽ gây dựng lại Vạn Tố Môn.

Ta quét dọn viện nhỏ, tu sửa lại biển hiệu, mở rộng cổng lớn để chiêu m/ộ đệ t.ử. Một người, hai người... ngọn núi hiu quạnh dần trở nên náo nhiệt. Người đông lên thì những kẻ khách không mời cũng tìm tới.

Ngày hôm ấy, ta lại thấy Thẩm Dật Chi, suýt chút nữa là không nhận ra. Khác với dáng vẻ sạch sẽ sảng khoái ngày trước, hắn giờ đây râu ria lởm chởm, mặt mũi lấm lem bụi trần. Chẳng còn chút khí chất nào của một mỹ nam t.ử.

Ngay cả khi tông môn suy tàn vào năm xưa, hắn cũng chẳng t.h.ả.m hại như lúc này.

Vừa thấy ta, hắn lập tức quỳ sụp xuống: "A Hòa!" Hắn quỳ lết về phía ta.

Ta dùng ki/ếm chỉ thẳng vào hắn, hắn mới chịu dừng bước, rồi bật khóc: "A Hòa, Đông Hải gửi thư tới rồi. Ta đã trách lầm nàng, ta không biết Linh Chi có thể hồi phục kinh mạch, nàng chắc hẳn đã chịu nhiều đ/au đớn lắm, ta xót xa vô cùng!"

"Đều tại ta tin lầm kẻ khác, thảy là lỗi của ta! A Hòa đừng gi/ận, ta... ta đã b/áo th/ù cho nàng rồi!"

"Hì hì hì, ta còn mang đến cho A Hòa thứ tốt nữa này." Hắn như nâng niu báu vật mà lấy ra những thứ từng hứa hẹn với ta: "Cái này, cái này, còn cả cái này nữa, đều dành cho A Hòa."

Hắn cười hớn hở, dâng đôi vòng Thất Thải Khổng Linh trước mặt ta: "Đây là quà cho A Hòa."

Thấy cảnh đó, một đệ t.ử đến từ Cổ Ki/ếm Tông nhíu mày, ghé tai ta nói nhỏ: "Sư phụ, đừng chạm vào! Thẩm Tông chủ đã c.h.ặ.t đ/ứt đôi tay của Lạc sư muội mới lấy được đôi vòng này xuống đấy."

Ta nhíu mày hỏi: "Lạc Thanh Liên đâu?"

Nụ cười trên mặt Thẩm Dật Chi khựng lại một nhịp, rồi hắn lại cười lớn: "G.i.ế.c rồi."

"G.i.ế.c để b/áo th/ù cho A Hòa."

"G.i.ế.c ả rồi, A Hòa sẽ không gi/ận nữa."

Nhìn Thẩm Dật Chi đã hóa đi/ên dại, ta thở dài một tiếng: "Đưa hắn về Cổ Ki/ếm Tông đi."

Về sau, tên đi/ên Thẩm Dật Chi thường xuyên lang thang quanh Vạn Tố Môn, bất kể mưa nắng. Chỉ là có đệ t.ử ngăn cản nên ta chưa từng gặp lại hắn thêm lần nào.

Có khoảng thời gian hắn bặt vô âm tín suốt mấy tháng trời, người ta mới phát hiện ra hắn đã c.h.ế.t đói ở giữa đường. Th* th/ể th/ối r/ữa, sớm đã khô héo theo gió sương.

13.

Trong viện đào hoa nở rộ, rực rỡ kiêu sa. Sắc hoa rạng ngời đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Dưới gốc cây, một thiếu nữ với ánh mắt kiên định đang mải mê luyện ki/ếm. Ta ngắm nhìn rặng đào tươi thắm, bàn tay khẽ vuốt ve thanh ki/ếm Phá Hiểu.

"Ki/ếm pháp của Tiểu Lan ngày một tinh tiến. Những trái đào chúng ta cùng ăn vào năm con bé nhập môn giờ đã lớn thành cây, năm nay đều đồng loạt trổ hoa rồi."

"Đẹp lắm, chẳng biết chàng có trông thấy được không?"

"Vậy nên, rốt cuộc bao giờ chàng mới trở về đây?"

"Hổ T.ử năm nào cũng làm đậu phụ thối chờ chàng, nếu còn không về, ta và Tiểu Lan e là sẽ bị hun đến ngất xỉu mất thôi."

"Hiểu Hiểu, đào năm nay, có cần ta để dành cho chàng không?"

Tiểu Lan mồ hôi nhễ nhại, vừa bịt mũi vừa tiến về phía ta: "Tỷ tỷ, Hổ T.ử nói đậu phụ thối đã làm xong rồi."

"Hả? Ta sực nhớ ra hôm nay vẫn chưa dạy đám đệ t.ử luyện công, nên không sang đó đâu. Nói với Hổ T.ử không cần để phần ta nhé." Dứt lời, ta liền lướt người chạy biến.

"Cái gì? Tỷ tỷ, muội cũng đi với!" Tiểu Lan hớt hải đuổi theo sau ta.

Một vài cánh hoa theo gió rụng rơi, nhẹ nhàng vương trên thân ki/ếm.

Hồi lâu sau, thân ki/ếm khẽ khàng rung động, hất rơi những cánh hoa vương trên mình. Một giọng nói êm tai khẽ vang lên: "Cần."

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ cổ đại khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: DIÊN PHI TAM GIỚI

Tác giả: Giữa Biển Người Cuồn Cuộn

Ngày Thần nữ Bạch nguyệt quang quay về, ta đang cùng M/a tôn mặc cả tiền bồi thường thôi việc.

Hắn đỏ bừng mắt, ép ta vào góc tường: "Ninh Diên, đã năm trăm năm rồi, lòng nàng làm bằng đ/á sao?"

Ta đếm đếm linh thạch, mỉm cười: "Tôn thượng, hợp đồng đến hạn, không thể gia hạn. Dẫu sao bên phía Tiên tôn và Yêu hoàng, ta cũng phải tới từ chức."

Chương 1:

1.

Ta là kẻ làm nghề thế thân tận tâm nhất Tu Chân Giới, không ai sánh bằng. Giữa tam giới nơi đâu cũng là hạng si tình, đi đâu cũng gặp kẻ luỵ tình này, ta dựa vào gương mặt có bảy phần tương đồng với Chiêu Hoa Thần nữ, cứng rắn biến cái nghề "thế thân" đầy rẫy rủi ro này thành một chuỗi sản nghiệp sinh lời ổn định.

Khách hàng của ta chủ yếu có ba vị: Một là Tạ Vọng Tiên tôn thanh lãnh cô đ/ộc trên Cửu Trọng Thiên. Hai là M/a tôn Lâu Sát hung bạo ngang ngược chốn U Minh giới. Và ba là Yêu hoàng Cố Yến Thanh ôn nhu phúc hắc tại Thanh Khâu.

Bọn họ đều yêu Chiêu Hoa, yêu đến c.h.ế.t đi sống lại, yêu đến Thiên băng Địa liệt. Đáng tiếc, Chiêu Hoa đã c.h.ế.t rồi. Năm trăm năm trước, nàng vì phong ấn M/a thần mà lấy thân tế tháp, h/ồn phi phách tán, đến một mảnh vụn cũng chẳng còn.

Thế là, một tán tu đến từ nhân gian như ta, trở thành cái "bài vị sống" để bọn họ gửi gắm nỗi sầu bi.

Hôm nay là mùng một, theo lịch trực, là ngày của Tạ Vọng Tiên tôn.

Cửu Trọng Thiên, Toàn Cơ Cung.

Nơi này quanh năm tuyết phủ, lạnh thấu xươ/ng tủy. Ta thuần thục dán lên người hai tấm Noãn Thân Phù (bùa ấm thân) mới dám bước vào tòa đại điện như được tạc từ băng đ/á ấy.

Tạ Vọng đang ngồi xếp bằng trên giường hàn ngọc. Hắn vận một thân bạch y thắng tuyết, mày mắt lạnh lùng, quanh thân tỏa ra hàn khí khiến người khác không dám lại gần. Phải thừa nhận rằng, lớp da thịt này đúng là bậc cực phẩm, hèn gì năm xưa Chiêu Hoa Thần nữ vì hắn mà c.h.ế.t đi sống lại.

Nhưng trong mắt ta, hắn chính là một mỏ Linh thạch cực phẩm di động.

"Đến rồi?" Hắn chậm rãi mở mắt, đôi đồng t.ử như lưu ly ấy không có lấy một tia ấm áp, chỉ khi nhìn vào gương mặt này của ta, mới gợn lên một chút sóng lòng bệ/nh hoạn.

Ta lập tức nhập vai, thu lại vẻ tùy tiện thường ngày, rũ mi mắt, lộ ra một nụ cười thê lương mà nhẫn nhịn: "Tiên tôn."

Tạ Vọng ném qua một túi trữ vật, đó là "tiền lương" của ngày hôm nay. Ta dùng thần thức quét qua, năm ngàn Linh thạch thượng phẩm, không thiếu một viên.

"Thay y phục đi." Hắn chỉ chỉ vào khay gỗ bên cạnh.

Trong khay là một bộ Quảng Tụ Lưu Tiên váy, mỏng nhẹ như sa, đường nét tinh xảo, chính là kiểu dáng Chiêu Hoa Thần nữ yêu thích nhất năm xưa. Đương nhiên, cũng là kiểu dáng ít giữ ấm nhất.

Ta không một lời oán thán, cầm lấy y phục lui vào sau bình phong. Cái nghề này có quy tắc của nó, nhận tiền của người ta thì phải làm việc cho hẳn hoi. Khách hàng muốn xem cái gì, ta phải diễn cái đó.

Thay xong y phục bước ra, ta cảm thấy mình như một nhánh hành bị l/ột vỏ, lạnh đến run cầm cập. Nhưng ta vẫn thẳng lưng, từng bước đi tới giữa đại điện.

"Ra Tru Tiên Đài." Giọng Tạ Vọng truyền tới, mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ, "Đứng đó hai canh giờ. Quay lưng về phía bản tôn."

Thấy chưa, đây chính là Tạ Vọng. Hắn yêu Chiêu Hoa, nhưng lại không dám đối diện với cái c.h.ế.t của nàng. Hắn chỉ dám nhìn bóng lưng ta, để trong đầu không ngừng phác họa hình bóng kẻ không bao giờ trở lại kia.

Ta nghe lời đi tới rìa Tru Tiên đài. Đây là cấm địa của Cửu Trọng Thiên, cương phong l.ồ.ng lộng, sơ sẩy một chút là sẽ bị gió c/ắt rá/ch da thịt. Ta đứng bên mép vực, mặc cho cuồ/ng phong thổi lo/ạn mái tóc dài và vạt váy.

Để tạo ra cảm giác "gió hiu hắt, tráng sĩ một đi không trở lại" đầy tan vỡ ấy, ta đặc biệt điều chỉnh dáng đứng, hơi nghiêng đầu để lộ một đoạn cổ g/ầy yếu, bờ vai thi thoảng còn phải run lên thật khẽ. Sự r/un r/ẩy này không phải vì lạnh, mà là vì "đ/au lòng". Dẫu sao, Chiêu Hoa năm xưa chính là nhảy xuống từ nơi này.

Một canh giờ trôi qua. Chân ta đã lạnh đến tê dại, nhưng trên mặt vẫn phải giữ vẻ đẹp thê lương sắp tan vỡ. Tạ Vọng vẫn ngồi nơi cửa đại điện, tay nâng một chén rư/ợu, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng lưng ta. Ta biết, hắn không nhìn ta, mà là nhìn xuyên qua ta để tìm ki/ếm một vo/ng h/ồn đã khuất.

Vừa đúng hai canh giờ, Tạ Vọng chuẩn giờ đứng dậy.

"Được rồi." Giọng hắn khản đặc, dường như vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc nào đó không thể thoát ra.

Ta như được đại xá, lập tức quay người, biểu cảm trên mặt trong vòng một giây chuyển từ "lòng đã như tro tàn" sang "nụ cười nghề nghiệp".

"Tiên tôn, phục vụ ngày hôm nay ngài có hài lòng không?" Ta xoa xoa đôi bàn tay đông cứng, mong đợi nhìn hắn, "Gió ở Tru Tiên Đài này lớn quá, lần sau nếu còn phải đứng, Ngài có thể cho thêm hai viên Noãn Ngọc được không?"

Sự si mê trong mắt Tạ Vọng tức khắc vỡ vụn, thay vào đó là vẻ chán gh/ét nồng đậm. Hắn gh/ét nhất bộ mặt sặc mùi tiền bạc này của ta. Bởi nó luôn nhắc nhở hắn rằng, ta không phải Chiêu Hoa, ta chỉ là một kẻ giả mạo tham tài.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:24
0
14/04/2026 15:24
0
14/04/2026 15:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu