Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- NINH AN
- Chương 15
Triệu Duật đang ngủ yên giấc bên cạnh, ta nghiêng người lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ của hắn. Vô tình khi ta trở mình lại chạm phải ánh mắt của hắn, ta có chút hoảng lo/ạn mà né tránh.
"Mắt của nàng...?" Triệu Duật tức khắc tỉnh táo hẳn.
"Vẫn chưa." Lời thốt ra, chính ta cũng kinh ngạc vì lời nói dối của mình.
Đôi lông mày Triệu Duật rũ xuống vẻ thất vọng, hắn khẽ an ủi ta: "Ừm, đợi mắt nàng lành hẳn, ta có vật này muốn trả lại cho nàng."
"Vật gì?"
Triệu Duật không đáp, chỉ lặng yên nhìn ta. Bị hắn nhìn chăm chú như vậy, hơi nóng lập tức bốc lên đôi má, ta quay mặt đi bảo muốn dậy. Hắn đưa tay đỡ lấy ta, ta chần chừ một lát rồi đặt tay mình lên đó.
16.
Hoàng đế đột nhiên bệ/nh nặng, Triệu Duật bị triệu vào hoàng cung đã mấy ngày chưa về. Trước khi đi, hắn để lại Vô Vi - hộ vệ thân tín nhất, để bảo vệ ta.
Ta ở không rỗi rãi, sực nhớ đến lời nhắc nhở của thị tùng lần trước, bèn quay đầu nhìn lên chiếc rương bị xếp xó trên nóc tủ cao. Thị tùng nói, bên trong chứa đựng những thứ quý giá nhất của Thái tôn, dường như là đồ của một cô nương nào đó. Ta nhìn chằm chằm vào chiếc rương đó suốt một ngày, cuối cùng cũng gạt đi ý định xem tr/ộm.
Sáng sớm hôm sau, ta vẫn không nhịn được mà dò hỏi Vô Vi: "Ngươi có biết trong chiếc rương kia đựng gì không?"
Vô Vi mặt không cảm xúc, nhìn theo hướng tay ta rồi lắc đầu. Đang lúc ta định từ bỏ tính hiếu kỳ, hắn vậy mà lại leo lên lấy chiếc rương xuống đặt trước mặt ta.
"Người có thể xem." Vô Vi không nói thêm lời nào, xoay người đi ra ngoài.
Ta mở rương ra, bên trong là một bộ cung tên. Hóa ra, đó chính là bộ cung tên ta đã tặng đi năm xưa.
Đêm đó, Triệu Duật vẫn chưa về. Ta đi ngủ sớm, rồi lại mơ thấy một ngày mùa Hạ năm tám tuổi.
Năm ấy, ta cưỡi ngựa con, đeo cung tên lên núi. Khi trời sắp tối, trong bao của ta đã có hai con gà rừng, ta thu cung định xuống núi về nhà ngoại để cùng các tỷ muội nướng thịt ăn. Nghĩ đến món gà nướng mỡ màng xèo xèo, rắc thêm tiêu và ớt bột, c.ắ.n một miếng dầu thơm tràn ngập khoang miệng, lại nhấp thêm ngụm rư/ợu ngọt bà ngoại ủ, chỉ cần nghĩ thôi đã thèm đến nhỏ dãi.
Thế nhưng trên đường xuống núi, đột nhiên có tiếng kêu c/ứu yếu ớt truyền lại. Ta lần theo tiếng động tìm ki/ếm, thấy một thiếu niên đang bị thương hôn mê. Đợi đến khi ta tốn bao sức lực kéo được hắn từ dưới dốc lên đường, trời đã tối mịt. Ta định xuống núi gọi người tới c/ứu, lại sợ nếu mình đi mất, mùi m.á.u trên người hắn sẽ dẫn dụ dã thú tới.
Ta lắc mạnh cho hắn tỉnh: "Huynh còn đứng lên được không?"
Thiếu niên mỗi khi cử động đều nhíu c.h.ặ.t mày, nhưng vẫn tựa vào thân cây loạng choạng đứng dậy. Ta định đỡ hắn lên con ngựa nhỏ của mình để đưa xuống núi, nào ngờ hắn khăng khăng không chịu, nói rằng phải ở đây đợi người của mình đến tìm.
"Nhưng trời tối rồi, ta phải về nhà."
"C/ầu x/in cô nương... giúp ta." Nói đoạn, hắn lại lịm đi.
Ta đành đưa hắn đến một hang sơn động ẩn mật, nơi này chỉ có ta và các tỷ muội biết. Ta tìm đến đống củi khô và hỏa chiết t.ử để sẵn ở đây, nhóm lên một đống lửa. Bụng ta đ.á.n.h trống biểu tình, còn người kia vẫn đang hôn mê.
"Huynh có đói không? Ta nướng gà cho huynh ăn nhé." Người đó không đáp, ta tiến lại kiểm tra hơi thở. Vẫn còn sống.
Hắn tỉnh lại từ lúc nào chẳng hay, không nói năng gì mà cứ nhìn chằm chằm vào đống lửa. Khi ta quay người đưa cho hắn chiếc đùi gà, ta bị đôi mắt đang mở to của hắn làm cho gi/ật mình.
"Đói rồi phải không, ăn chút gì lót dạ đi. Đã nói trước là ta chỉ ở lại với huynh đêm nay thôi, sáng sớm mai ta phải xuống núi rồi."
"Đa tạ." Thiếu niên hoàn h/ồn, nhận lấy đùi gà lặng lẽ ăn.
Có lẽ do ta nướng quá ngon, hắn ăn mà lệ chảy dài, ta chẳng biết phải an ủi thế nào, "Hay là, ta nhường nốt con này cho huynh, huynh đừng khóc nữa mà."
Ta đưa chiếc đùi gà lớn sắp cho vào miệng đến trước mặt thiếu niên. Mặt hắn lem luốc bùn đất, nhưng trong mắt long lanh ngấn lệ, khiến đôi đồng t.ử ấy trông đẹp đẽ lạ thường. Hắn cúi đầu nhìn chiếc đùi gà trong tay: "Phụ thân ta cũng từng nướng gà cho ta ăn, thế nhưng... ông bị người ta hại c.h.ế.t rồi... Ta không còn cha nữa..."
Những giọt lệ rơi khỏi hốc mắt, đ/ập tan trên cổ tay hắn. Ta cảm nhận được nỗi thống khổ cực hạn của hắn, trong lòng chẳng còn chút bực bội vì bị lụy thân. Ta tiến lại ôm lấy hắn, khẽ vỗ vai an ủi.
Đêm đó, ta ngồi bên đống lửa nướng nốt con gà còn lại. Lúc trời sắp sáng, ta để lại bộ cung tên và đoản đ/ao phòng thân cho hắn.
Hóa ra, ngay từ đầu, hắn cũng đã nhận ra ta.
17.
Dạo gần đây, tiếng vang đòi lập Thái t.ử trên triều đình ngày một lớn. Người của Lễ bộ cũng bắt đầu rục rịch chuẩn bị nghi điển, ai nấy đều ngầm định Triệu Duật chính là lựa chọn duy nhất không ai khác ngoài hắn. Trong thời gian Hoàng đế bệ/nh nặng, Triệu Duật lưu lại trong cung tạm thời nhiếp chính giám quốc.
Mấy ngày sau, tin tức Hoàng đế chuyển biến tốt đẹp cùng chỉ dụ lập Triệu Duật làm Thái t.ử đồng thời truyền ra.
Trong phủ, mọi người đều hân hoan vui sướng, duy chỉ có ta là cảm thấy bất an. Mọi chuyện dường như diễn ra quá đỗi thuận lợi.
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook