Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Được! Quá được là đằng khác!
Cậu có thể khiến người ta mềm chân chỉ bằng một nụ hôn, thì cái gọi là “cưỡ/ng ch/ế” kia, chắc chắn một phát ăn ngay!
Là tôi! Là tôi tội lỗi!
Tôi lại phản ứng với anh em mình!
Tôi có tội!
Cái kiểu thèm khát sự gần gũi, tay anh, hơi thở của anh—không thể để ai biết!
Tôi rơi nước mắt trong lòng, không dám nhìn thẳng Giang Hàn Thiên, cố gắng đ/á/nh trống lảng:
“Khụ khụ, ê? Không thấy con mèo nhà cậu đâu nhỉ?”
Giang Hàn Thiên như sững người:
“Mèo gì cơ?”
“Thì con mèo lần trước tôi tới nhà cậu chăm sóc đó! Đáng gh/ét thật, đến lông mèo tôi cũng chưa thấy thì đã gặp t/ai n/ạn rồi!”
Giang Hàn Thiên hoàn toàn đơ người, giọng khẽ run:
“Chăm sóc… mèo… tận nhà? Còn lần trước gặp cái tên kia nữa…”
“Ồ, con mèo sữa đó á, cũng là khách tôi đến chăm tận nhà! Mà mèo nhà cậu đâu?”
Ánh mắt Giang Hàn Thiên lảng tránh:
“Gửi về nhà ba mẹ tôi rồi…”
“Hả?” Tôi kêu lên, “Tiếc thật á!”
Anh rút khỏi người tôi, ngồi quay lưng về phía giường.
Cái bóng lưng như đang sám hối.
Tự kỷ luôn rồi.
Nhưng tôi cũng chẳng có sức mà quan tâm, đang chìm trong cơn tự gh/ê t/ởm bản thân.
15
Từ hôm đó, không chỉ tôi mà cả Giang Hàn Thiên cũng thay đổi.
Trước đó chúng tôi dính nhau như sam, đi học, đi ăn đều có nhau.
Dạo này lại ngầm giữ khoảng cách.
Bạn ăn của tôi—Tiêu Đường—lại quay về.
Cậu ta hút trà sữa trân châu tôi m/ua, cười bí hiểm:
“Lại tìm tôi à?”
Tôi gẩy miếng thịt kho tàu trong bát:
“Tôi có đứa bạn…”
“Dừng! Thành thật đi, cậu và Giang Hàn Thiên có chuyện gì?”
……
Mười phút sau, Tiêu Đường nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp:
“Quả Quả à, cậu phải biết, trai thẳng chỉ xem nụ hôn giữa anh em là một cách gây hấn.”
“Cậu còn để hắn làm vậy?”
“Được chiều quá rồi cái thằng này.”
“Tôi nghi hắn thích cậu từ lâu, nhưng cứ nghĩ là kiểu đáng thương vì thích trai thẳng…”
“Giờ nhìn lại—cậu, Diệp Quả, đã uốn thành bánh quẩy rồi đúng không?”
Tôi: T^T
“Nhưng tụi tôi thực sự chỉ là bạn thân thôi mà.”
“Ha.”
Tiêu Đường hừ lạnh.
“Cậu lên AO3 mà tìm mấy cặp tri kỷ xem có cặp nào không ngủ với nhau không?”
Tôi tò mò đi tìm… sợ đến ng/u người.
Hóa ra tri kỷ = vợ, mà vợ = tri kỷ?!
Tôi suýt khóc:
“Không đúng… hắn có người thích mà, đâu phải tôi…”
“Tin vào cái mông ấy.”
Tiêu Đường gõ đầu tôi, dạy dỗ từng chữ:
“Nhớ kỹ, Diệp Quả. Nếu hắn không thích cậu, thì hôn cậu làm gì? Còn chăm cậu kỹ như vậy?”
“Thêm nữa, nếu hắn thực sự thích người khác mà còn hôn cậu—đàn ông kiểu đó, khỏi cần!”
Tôi mắt tròn mắt dẹt: “Biết rồi…”
16
Sau khi ăn, tôi bị Tiêu Đường dạy cho cả đoạn đường.
Trong trường có con đường rợp bóng cây, hai đứa tôi chầm chậm đi bộ.
“Ê, hình như có người đang tỏ tình kìa.”
Tiêu Đường chỉ.
Tôi nhìn kỹ.
Ơ? Không phải Giang Hàn Thiên sao?
Tiêu Đường gào lên: “AAAAA Diệp Quả mau xông lên! Đừng để người ta cư/ớp mất!”
Tôi n/ão nóng lên, lao thẳng về phía trước.
“Không được! Không thể đồng ý! Giang Hàn Thiên, đừng quên tình anh em của tụi mình á á á!”
Tôi không thắng kịp, đ/âm đầu vào lòng anh.
“Diệp Quả?”
Ơ? Giọng không giống Giang Hàn Thiên?
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, rồi quay qua nhìn người đối diện.
Ơ? Sa Bách Thiêm?!
Tối quá nên tôi không nhìn rõ à?
Tôi lại nhìn về phía Tiêu Đường.
Cậu ta đang che miệng cười x/ấu xa.
Khốn nạn!
Bị lừa rồi!
“Giang Hàn Thiên đồng ý cho tôi tổ chức buổi dã ngoại của hội sinh viên rồi, cậu hết cửa rồi nhé hehe~”
Cái gì vậy trời?!
“Cậu hét nào là tình bạn, nào là gắn bó rồi lao đến, tôi muốn xỉu luôn.”
Tiêu Đường kéo Sa Bách Thiêm đi: “Hai người tiếp tục nhé~”
Sa Bách Thiêm: ???
17
Tôi hít sâu, lùi ra khỏi lòng Giang Hàn Thiên.
“Xin lỗi nha, tưởng ai đó đang tỏ tình với cậu.”
Yết hầu Giang Hàn Thiên lăn nhẹ, vẻ mặt phức tạp.
“Cậu… để ý sao?”
“Tôi…” Tôi mở miệng, nhưng không biết nói gì.
Cuối cùng chỉ còn cách cắn răng.
Ch*t thì ch*t.
“Dù nói ra sẽ rất sai, có thể cậu sẽ gh/ét tôi, nhưng mà… nếu không nói tôi sẽ rất khó chịu… Tôi muốn nói là—”
“Tôi thích cậu.”
“Tôi thích cậu.”
Gì cơ?
Hai tiếng “tôi thích cậu” vang lên cùng lúc.
Tôi ngơ ngác, chỉ vào mình:
“Cậu… thích tôi?”
“Còn tên tra nam kia?”
“Xin lỗi…” Giang Hàn Thiên khẽ nói, “Người tôi thích luôn là cậu. Trước đây là tôi hiểu lầm…”
“Gì cơ?! Cậu tưởng tôi… đi làm ấy hả?!”
“Tôi từng nghe cậu nói đi làm thêm rửa mèo, à mà… cậu đâu có ở ký túc nhiều, nhưng tôi nhớ có đọc được trên group phòng.”
“Xin lỗi, group tụi cậu toàn gửi sticker, tôi để chế độ không làm phiền.”
Tôi chấn động: “Cái q/uỷ gì?! Cậu nghĩ tôi làm cái đó mà vẫn thích tôi được à? Cậu đúng là thần nhân…”
Tai Giang Hàn Thiên cũng hơi đỏ.
“Vừa nãy… tôi cũng nghe thấy rồi.”
“Nghe cái gì?”
“Cậu nói thích tôi.”
Ch*t ti/ệt, mặt tôi cũng đỏ bừng.
“Vậy… tụi mình hẹn hò nhé, bạn trai.”
“Ừ, hẹn hò.”
Nụ hôn nóng bỏng của Giang Hàn Thiên rơi xuống, tôi đưa tay ôm lấy cổ anh.
“AAAAA!!!”
Phía sau cây mười mét phát ra tiếng hét.
Tiêu Đường bịt ch/ặt miệng Sa Bách Thiêm: “Cậu làm ơn nhỏ tiếng giùm cái.”
Sa Bách Thiêm âm thầm rơi nước mắt.
“Hóa ra trong phòng chỉ có tôi là thằng trai thẳng tuyệt vọng.”
“Giữa tôi và mèo gái, cậu thích ai hơn?”
Nụ hôn kết thúc, tôi vẫn thở dốc trong dư âm ngọt ngào.
Giang Hàn Thiên bất ngờ hỏi một câu, làm tôi lag n/ão.
“Câu hỏi gì vớ vẩn vậy!”
Giang Hàn Thiên nhìn tôi chăm chú:
“Trả lời.”
“Giữa tôi và ‘vợ nhà’ của cậu, chọn ai?”
Khoan, chuyện đó mà cũng nhớ được à?!
“Thích cậu! Thích nhất là cậu!”
“Hừm, liệu có thật không?”
“Hehe, lừa cậu đấy, lè lè lè~”
Tôi cười chạy đi.
Giang Hàn Thiên ngẩn một giây, bước dài đuổi theo:
“Cậu xong rồi, Diệp Quả!”
“Cậu chỉ dựa vào vết thương nên tôi không dám làm gì đúng không?”
“Để tôi bắt được, cậu tiêu đời luôn!”
[Ngoại truyện – Góc nhìn Giang Hàn Thiên]
1.
Tôi yêu cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên.
Ngày báo danh tân sinh viên, cậu ấy đứng ngay trước tôi.
Viết tên mình lên bảng—Diệp Quả.
Tôi không thể rời mắt khỏi cậu ấy.
Không nghĩ nhiều, tôi tiến lên đỡ lấy cậu.
Rồi lấy hết can đảm, xin WeChat.
Còn được phân chung ký túc xá.
Ông trời đúng là giúp tôi.
Nhưng khi cậu ấy mở vali ra…
……
Là trai thẳng.
Còn là otaku mê mèo gái.
Lần đầu trong đời tôi thích một người—mà lại là một trai thẳng không c/ứu được.
Tình cảm mới nhen nhóm đã bị dập tắt.
2.
Tôi tưởng cậu ấy… làm nghề đó rồi.
Thấy ảnh cậu đăng, với dấu vết trên cổ…
Tôi hoảng hốt, giữ khoảng cách, sợ mình vướng vào.
Kết quả—hóa ra cậu làm chăm sóc thú cưng?
Còn bị thương, lại được tôi chăm sóc tận tình.
Gần gũi hơn.
3.
Cậu ấy dạy tôi cách "cưỡ/ng ch/ế" chính cậu ấy.
Làm sao có người đáng yêu đến vậy?!
4.
Xong rồi.
Tôi cố tình trêu chọc người ta, cuối cùng phát hiện tất cả chỉ là hiểu lầm!
Tôi đáng bị trời đ/á/nh!
Giờ biết đối mặt thế nào đây?
5.
Nhận được tin nhắn của Tiêu Đường, bảo đến con đường rợp bóng cây.
Chưa được bao lâu, cậu ấy như viên đạn bay đến.
Còn nói thích tôi.
Tôi ngất trong hạnh phúc.
Từ nay tôi không còn đ/ộc thân nữa.
Tiêu Đường, tôi bao trọn truyện tranh cả đời cậu!
6.
Khốn thật, cậu ấy vẫn thích mèo gái…
Gu trai thẳng này có sửa được không?
Tin tốt: thích ng/ực to.
Tin mừng hơn: không giới hạn giới tính.
Tôi cắm đầu tập gym, rồi mặc bộ hầu trai tai mèo ren mà Tiêu Đường chọn…
Để quyến rũ cậu ấy, đ/á/nh bại mèo gái!
Hehe, trúng rồi nhé!
Lo gì vết thương của cậu ấy?
Tôi chăm bôi th/uốc hàng ngày cũng là vì khoảnh khắc này!
Chúc tụi mình hạnh phúc!
🥰 Hết truyện
Chương 11
Chương 11
Chương 8
Chương 15
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook