19.
“Cậu… vào bằng cách nào?”
Là Lục Tụng An, tay hắn còn xách một phần bánh ngọt nhỏ.
Hắn giơ chiếc chìa khóa trong tay lên: “Cậu cho tôi mà, cậu quên rồi à?”
Trông hắn như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, thay dép, cởi áo khoác:
“Tiệm đồ ngọt trước cổng trường còn mở cửa, sang nay cậu nói muốn ăn nên tôi mang đến cho cậu.”
Hắn nhíu mày, cười như không cười, nói: “Ngơ ra đó làm gì, không qua đây ăn đi?”
Không phải, đại ca ơi, làm sao thế này?
Dáng vẻ q/uỷ quái này của hắn, rõ ràng là đã khôi phục trí nhớ rồi.
Không phải nên đến tìm tôi để tính sổ sao?
Sao lại m/ua bánh ngọt cho tôi vậy?
Hắn còn không cho tôi thời gian để phản ứng lại, kéo tôi đến trước bàn ăn.
Tôi ngồi xuống trong nỗi lo sợ, ăn bánh ngọt như đang nhai sáp.
Tôi vô thức liếc nhìn Lục Tụng An, thấy hắn đang nhìn tôi ăn với vẻ đầy hứng thú.
Tôi cẩn thận nói: “Cậu hạ đ/ộc à?”
“Sao thế? Cậu hy vọng tôi sẽ hạ đ/ộc à? Sợ sau khi tôi khôi phục trí nhớ sẽ tìm cậu tính sổ sao?”
Trời ạ, người anh em này, đúng là thích đi thẳng vào trọng tâm.
Hắn vừa nói như vậy, tôi lơ đãng nhớ lại những chuyện gần đây chúng tôi đã làm, mặt nhất thời đỏ đến mức có thể chảy m/áu.
Tôi nhắm hai mắt lại, duỗi cổ ra, như thể được tiếp thêm dũng khí: “Tôi vốn chỉ định trêu đùa một chút thôi, ai ngờ cậu lại tưởng thật!”
“Với… lại, tôi cũng không ép cậu làm gì, là chính cậu muốn làm. Nói thế nào đi nữa thì người chịu thiệt cũng là tôi…”
Tôi càng nói càng chột dạ, giọng nói cũng dần nhỏ xuống, tôi không dám ngẩng đầu lên, cứ như một con chim cút vậy.
Thấy Lục Tụng An không phản bác, tôi mới nhẹ nhàng ngước mắt lên, thấy sắc mặt hắn hơi đỏ, có lẽ là đang nghĩ đến những hình ảnh khó mà miêu tả được.
“Cậu giỏi nhất là già mồm át lẽ phải rồi."
“Ăn nhanh lên! Tô Nhân nói cậu không ăn cơm tối đã trở về, ăn điểm tâm lót dạ trước đi, tôi đi nấu cơm cho cậu.”
Hắn đẩy bánh ngọt đến trước mặt tôi, sau đó bước vào bếp mà không thèm để tâm đến ánh mắt của tôi.
Bình luận
Bình luận Facebook