Lá thư nguyền rủa chết chóc - Hệ liệt Quỷ Sai 2

Trần Nguyệt lấy lược của tôi, là để lấy tóc của tôi.

Tôi cũng chẳng lấy làm lạ chút nào.

Dù sao chỉ dựa vào một lá thư nguyền rủa cũng không hại được người.

Muốn uy lực càng mạnh phải có lông và tóc của người bị hại, thi triển tà pháp, việc mới có thể hoàn thành.

Vì sao tôi biết rõ điều đó thế hả?

Bởi vì tôi là người chuyên được phái tới điều tra chuyện này nên mới lẻn vào trường đại học này.

Tôi là một q/uỷ sai chuyên nghiệp.

Không lâu trước đây, khu vực trực thuộc quyền tôi quản lý liên tiếp xuất hiện oan h/ồn, mà cái ch*t của bọn họ đều là vì một lá thư nguyền rủa kì lạ.

Hễ người nào nhận được lá thư nguyền rủa, trong vòng bảy ngày đều sẽ ch*t vì tim ngừng đ/ập.

Diêm Vương vung tay, phái tôi tới nằm vùng ở trường đại học này, điều tra rõ ràng nguyên nhân hậu quả của sự việc này.

Đáng thương cho tôi, đã gần ba mươi tuổi mà còn phải giả ghé làm sinh viên lẻn vào trường học.

Đi làm vốn đã bực.

Lại còn phải đi học.

Bực càng thêm bực!

Thế nên tôi cố ý phách lối đi loanh quanh trong trường.

Đúng như dự đoán, chẳng bao lâu tôi đã nhận được lá thư nguyền rủa.

Chỉ là không ngờ được rằng sao thư nguyền rủa lại rơi vào tay Trần Nguyệt.

...

Trần Nguyệt vừa ra ngoài, tôi ngay lập tức đi theo sau cô ta.

Cô ta nói ra ngoài làm móng, sự thật là không hề đi ra khỏi trường học.

Cô ta đi tới rừng cây phía sau tòa ký túc xá.

Đợi một lúc sau.

Có một chàng trai g/ầy yếu mặt đầy mụn trứng cá, đeo mắt kính gọng đen xuất hiện.

Chàng trai rõ ràng là rất căng thẳng, vẫn luôn vê góc áo không dám nhìn Trần Nguyệt.

Trần Nguyệt có hơi mất kiên nhẫn, đưa một cuộn giấy ăn cho chàng trai, sau đó hỏi:

“Tôi đã thu thập được tóc của cô ta, khi nào lời nguyền mới ứng nghiệm?”

Chàng trai đỏ bừng mặt, đẩy gọng kính.

“Chỉ cần đ/ốt tóc của cô ta cho oan h/ồn kia, chẳng bao lâu sẽ bị oan h/ồn quấn thân, cực kì xui xẻo!”

Trần Nguyệt lúc này mới hài lòng gật đầu, đắc ý cười.

“Tốt nhất là cậu đừng có lừa tôi đấy, thế nhưng tôi muốn tăng thêm chút sức mạnh, không chỉ đơn giản là khiến cô ta xui như thế, tôi muốn khiến cô ta… hỏng mặt, thân bại danh liệt!”

Chàng trai kinh ngạc nhìn Trần Nguyệt.

“Thư… thư nguyền rủa này chỉnh người còn được, bình thường chỉ là khiến người ta rụng tóc, mất chút tiền, tinh thần hoảng hốt, còn nếu muốn hại người thì sẽ gặp phải phản phệ.”

Trần Nguyệt nghe thấy vậy thì bặm môi, vươn tay nắm lấy góc áo của chàng trai, lắc lư làm nũng.

“Không phải cậu nói thích tôi sao? Chút chuyện này cũng không muốn làm, cậu cũng không biết Uông Khánh Ngư kia có bao nhiêu quá đáng đâu, mỗi ngày ở trong ký túc xá cô ta đều b/ắt n/ạt tôi, s/ỉ nh/ục tôi, tôi thật sự không nuốt trôi được cục tức này.”

Tôi ngồi trong đám cỏ hóng hớt.

Hóng luôn được chuyện của mình.

???

Không phải là cô ta đang nói ngược à?

Chàng trai bị mỹ nhân kế của Trần Nguyệt đá/nh bại, như thằng si tình mà gật gật đầu.

Chẳng mấy chốc cậu ta đã lấy ra khăn giấy bọc lấy tóc.

Hai tay bắt đầu kết ấn, ngay lập tức một mồi lửa nhỏ rơi xuống tóc.

Tóc bị ch/áy tỏa ra một mùi khét khó ngửi.

Miệng cậu ta còn lẩm bẩm gì đó.

Được lắm, còn là đạo môn, chỉ là học nghệ chưa thông.

Cũng không nhận ra cọng tóc kia căn bản không phải của tôi.

Đó hiển nhiên là tóc của Trần Nguyệt.

Chỉ có điều đã bị tôi dùng thuật che mắt mà thôi.

Tôi là muốn xem xem, lá thư nguyền rủa này ở chỗ tôi, tóc được dùng là tóc của Trần Nguyệt.

Lời nguyền này rốt cuộc sẽ ứng lên người ai đây?

Danh sách chương

4 chương
20/02/2024 18:57
0
20/02/2024 18:54
0
20/02/2024 18:49
0
20/02/2024 18:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

15 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

17 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

21 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

27 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

31 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

33 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

39 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

55 phút
Bình luận
Báo chương xấu